Code ne` :
<center><img height=??? alt=Image src="link" width=??? alt="Image" /></center>
Height : Bao nhieu cung dc, de to wa' thi` xa^'u + da^n tinh chui rang chiu :D
Width < 640
Link : link online cua cai hi`nh du`ng imageshack.us hoach photobucket hoac cai gi cung dc ( va^~n phai giu*~ "" )
Dung ai doc, day la save code de post video va nhieu pix thoi
Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2006
August 26, 2006
Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2006
Sean’s family, maternal side

Gia đình của bé Sean – bên ngoại (phần 3)
Về bên ngoại, bé Sean có ông ngoại, bà ngoại và hai cụ bà nữa, nếu không kể đến dì Ann. Trước hết là bà ngoại của mẹ nhé, bé Sean có thể gọi bà là bà cố ngoại. Bà là một người phụ nữ đẹp, nghe nhiều người nói lại rằng ngày xưa trai tráng một vùng đổ xô vào yêu thương hai chị em bà (hi hi nghe vui nhỉ), ngay cả bây giờ khi đã lên chức great-grandma rồi bà vẫn giữ được vẻ đẹp của mình. Có nhiều điều để nói về bà, nhưng cái làm mẹ khâm phục nhất là việc bà một mình chăm sóc ông suốt mười mấy năm liệt nửa người và gần hai năm hôn mê hoàn toàn. Chừng ấy năm, bà khéo léo thu vén chi tiêu sao cho với mức lương hưu của cả hai, ông vẫn được ăn những thứ ngon nhất, còn con cái cho bao nhiêu bà lại để dành cho các cháu. Cũng chừng ấy năm, bà luôn ở bên cạnh ông chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ, thậm chí cả việc vệ sinh cá nhân của ông. Trừ những năm ra Hà Nội sống gần con cháu, bà còn thỉnh thoảng đi họp hội đồng hương, hội đồng niên… trong phạm vi không quá 5km quanh nhà, còn lại quãng thời gian ở Huế, bà hầu như không đi đâu bao giờ. Mẹ vẫn nhớ khoảng thời gian 2 tháng cấp cứu trong bệnh viện, có những đêm mẹ rũ người ra ngủ gục canh ông, sức trẻ mà còn mệt mỏi. Vậy mà từ khi về nhà, bà và cô Bốn thay nhau trực bên giường ông, người ngày, người đêm. Bà là giáo viên dạy Văn, còn ông vốn là giáo viên dạy Toán của bà, những khi ngồi bên giường, nhìn đôi mắt nhắm nghiền của ông, bà lại thủ thỉ nói chuyện, vuốt ve như thể ông chỉ đang ngủ và sẽ tỉnh dậy nghe bà nói. Đó là quãng thời gian vất vả nhất của bà, vậy mà không ai ngờ rằng khi ông mất đi, bà còn suy sụp hơn, bởi lẽ những tháng ngày qua bà vẫn có một hy vọng dù chỉ rất mong manh, bà vẫn tự coi rằng ông luôn ở bên bà… Mẹ, tài xế xe ôm đắc lực nhất của bà đây vì khá thông thuộc các con phố, ngõ hẻm của Hà Nội, chỉ mong rằng khi mẹ về, bà còn đủ khoẻ để ngồi lên xe mẹ lại chở đi chơi như trước (xe ôtô cũng được!)
Ông ngoại của bé Sean là một người nóng tính như cái khí hậu có phần khắc nghiệt ở vùng biển Diễn Châu, nơi ông sinh ra và lớn lên tới năm 16 tuổi trước khi kết nạp Đảng và đi du học theo chế độ vì là con duy nhất của liệt sĩ và bị từ chối cho nhập ngũ. Ở cái làng biển chuyên đánh cá này, bà cố nội chuyên nghề buôn mắm và bán hàng khô, điều đặc biệt ở bà là tuy gần như không biết chữ nhưng bà lại là người được phong danh hiệu phụ nữ Việt Nam anh hùng, một mình nuôi con vì chồng tham gia kháng chiến chống Pháp và anh dũng hy sinh, hơn thế, bà còn che giấu và nuôi không biết bao nhiêu lớp cán bộ dưới hầm nhà… Bao lâu nay, bà chịu sống một mình xa con cháu chỉ vì không xa được mái nhà và làng biển quê hương. Ông ngoại mang trong mình cái bản chất trung thực, thẳng thắn, bộc trực của bà, ngoài ra cuộc sống tự lập nơi xứ người đã trui rèn cho ông tinh thần trách nhiệm và lối sống nền nếp cao, những điều sau này rất có ích cho công việc chuyên môn của ông. Bố có lần bảo mẹ, nếu nhà mình có thêm một thằng cu sẽ lấy họ Thái của mẹ làm family name để ông ngoại vui lòng. Bé Sean à, ông ngoại trước đây đặt nhiều kỳ vọng vào hai cô con gái, bây giờ phần của mẹ, mẹ chuyển qua cho con nhé?
Bà ngoại của bé Sean thì còn rất trẻ, rất thanh niên tính, hoà đồng với con cái và bạn bè của con, nhìn thoáng qua ba mẹ con người ta có thể tưởng ba chị em. Là con gái kỹ thuật học Bách Khoa trước bố 24 khoá, bà ngoại mang trong mình tính cách nhanh nhẹn, tháo vát của con trai nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng, chịu khó của phụ nữ. Bé Sean ra đời như thế này, ông ngoại thương bố mẹ lắm mới cho “mượn” bà ngoại trong 2 tháng đấy, trước khi bà lên đường ông “doạ” mẹ rằng nếu bà đi lâu quá ông ở nhà sẽ kiếm bà khác chăm sóc, nhưng mà cùng lúc đó lần đầu tiên ông tập tọng cách chat bằng YM để rồi những ngày sau đó không có ngày nào không lên internet tìm “bà lão thân yêu” của ông. Điểm mẹ không đồng ý nhất ở bà ngoại (và hichic, cũng chịu ảnh hưởng của bà nhiều nhất) là bà hay xuề xoà, ít chịu chú ý chăm sóc bản thân, vì lúc nào bà cũng chịu hy sinh nhường nhịn cho người khác, cũng may, chính cái đặc điểm này mới có thể dung hoà tuyệt đối với sự nóng tính của ông ngoại. Những năm gần đây, khi hai cô con gái đã lớn, bà mới bắt đầu được nghỉ ngơi và có thời gian cho riêng mình, thế nhưng lại đến lượt bé Sean!!! Bé Sean sau này ngoan ngoãn, lễ phép và thương yêu ông bà nhiều nhé!
Thứ Năm, 24 tháng 8, 2006
Sean’s family, paternal side

Gia đình của bé Sean – bên nội (phần 2)
Về bên nội, bé Sean có thiệt thòi là thiếu mất sự chăm sóc của bà nội, người mà mẹ cũng không có may mắn được gặp mặt, người mà đáng lẽ đóng vai trò rất quan trọng trong việc chăm sóc ông nội và nuôi dạy Sean, người mà ngẫm ra đã đóng vai trò quan trọng trong việc trưởng thành của bố!!! Mỗi lần nhìn Sean mặc những bộ đồ xinh xinh bác Quý gửi sang mà bà nội mua cho anh Andrew vài năm trước đây, bố lại nhớ và thương bà nhiều. Ông nội thì rất yêu và mong được gặp các cháu nhưng cả bé Sean lẫn anh Andrew nhà bác Hải – bác Quý đều ở xa quá, ông chỉ lưu được ảnh cháu đang cười vào màn hình máy tính, hàng ngày mở ra xem và nghĩ là cháu đang cười với ông thôi.
Ông nội là nhà giáo, nghề của ông là một nghề cao quý, tất nhiên nghề nào cũng cao quý nhưng bác sĩ cứu người và thầy giáo trồng người là hai nghề ảnh hưởng đến sự phát triển của xã hội nhiều nhất. Trước khi không may bị tai nạn máy bay và là người khách duy nhất sống sót (ông nội của bố mất vì tai nạn máy bay nên lần đầu tiên lên máy bay, bố đã mong có mẹ bên cạnh!!!), ông đã bôn ba đi học nhiều nước, nếu không vì ảnh hưởng đến sức khoẻ, hẳn ông đã rất nổi danh trong ngành. Ông nội của bé Sean luôn làm mẹ liên tưởng đến ông ngoại của mẹ: cùng là những con người tâm huyết với nghề giáo và môn Toán (không biết có phải điều đó tạo nên tính kiên nhẫn và giọng nói nhẹ nhàng không nhỉ…), cùng gặp phải điều không may mắn, không tiếp tục phát triển được sự nghiệp đang sáng lạn và suy giảm sức khoẻ (ông nội bé Sean liệt nửa người bên trái còn ông ngoại mẹ liệt nửa người bên phải) nhưng đều dũng cảm chống chọi lại bằng cách kiên trì tập luyện, nhẫn nại ăn uống, sinh hoạt điều độ, tiếp tục nghiên cứu (ông nội vẫn còn giảng dạy và giảng dạy nhiều lớp nhiều trường) và quan trọng nhất là luôn tự lập không chịu phụ thuộc vào ai (ông ngoại mẹ thì tập viết tay trái còn ông nội bé Sean thì hàng ngày đạp xe đạp đi dạy học)!
Những ngày mưa ngâu rả rích như tháng 7 này (năm nay còn nhuận 2 tháng 7), nghĩ đến việc mặc áo mưa đạp xe của ông nội, bố mẹ thấy xúc động vì ý chí của ông và thấy thương ông vô cùng. Một vài năm nữa khi bố mẹ hoàn thành xong việc học, cả nhà về Việt Nam sống với ông nội, lúc đó bé Sean thật ngoan và vâng lời ông nhé! Những lúc như thế này giá mà còn bà nội bên cạnh ông thì ai cũng yên tâm hơn vì bà nội là người rất hết lòng, cũng vì thế họ hàng bạn bè thân quen sẵn sàng giúp đỡ khi cần của bà nội rất nhiều. Bà nội vốn rất chăm tập thể dục thể thao vì tự biết mình phải giữ gìn sức khoẻ để làm cột chống cho ông nội, không ai nghĩ rằng bà nội không may bị tai biến và ra đi nhanh đến mức bác Quý về không kịp gặp bà nữa… Bé Sean à, sau này con còn phải cố gắng sống ngay thẳng, tình nghĩa để ai ai cũng yêu mến như bà nội nhé!
Thứ Tư, 23 tháng 8, 2006
Sean’s family, Mom and Dad

Gia đình của bé Sean – bố và mẹ (click here) (phần 1)
Gia đình nho nhỏ của bé Sean từ ngày 16/07/2006 thực sự được gọi là một gia đình có bố, có mẹ, có bé Sean, trong đó bé Sean là thành viên nhỏ tuổi nhất (nếu không có sự ra đời của bé Sean thì làm sao bố được gọi là bố và mẹ được gọi là mẹ chứ phải không?). Bố bé Sean tên là Hùng, nghĩa là Gấu béo, trên email thì bố là anh “siêu nhân” Super Hero làm mọi người cười mãi… Cái tên của bố theo tiếng Anh thì toàn bị đọc là Hăng nên để cho những người gặp lần đầu dễ nhớ, bố thường lè lưỡi làm hành động bị treo cổ! Hiện tại thì bố là người mà ai cũng cho rằng Sean trông giống nhất, nhất là cái miệng rộng và đôi mắt có đuôi…, ngoài ra (nói nhỏ) là còn giống một số đặc điểm khác nữa như tham ăn, mê ngủ, to mồm… (rất có thể cả mê gái nữa Rắm Thối nhỉ???).
Mẹ bé Sean tên là Trang, bạn bè gọi mẹ là Voi còi, không biết vì con voi to béo nặng nề hay vì con voi thông minh, hiền lành, thân thiện hihi… Vì tên của mẹ khó nhớ đối với người nước ngoài cho nên mẹ hay đề nghị họ gọi mẹ là Chan cũng được, như trong Jackie Chan ấy, cho nên ai cũng nhớ ngay, bạn của dì có người không chỉ gọi là Chan mà còn gọi là Jackie Chan nữa. Mẹ đang cố tìm xem Sean có cái gì giống mẹ mà mãi chưa tìm ra, thôi cứ hy vọng sau này Sean giống mẹ chiều cao và… trí thông minh (ặc ặc xấu hổ quá) – hai thứ mà khoa học cho rằng thừa hưởng từ gien di truyền của người mẹ hehe… (nếu mà ông ngoại nói câu này đảm bảo ông sẽ nói thành “gien gia truyền” cho mà xem!).
Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2006
19 Aug 06 - Something blue...
Có những nỗi buồn xen lẫn với niềm vui…
Mấy hôm nay là những ngày lo lắng căng thẳng đối với gia đình bé Sean, đặc biệt là mẹ. Một lá thư gửi tới từ Texas Department of Human Health Services, liên quan tới kết quả xét nghiệm máu của bé Sean cách đây 2 tuần hôm 1/8 vừa rồi khi bé đi khám bắt buộc 2 tuần tuổi. Trong đó nói rằng mẫu máu của bé Sean có dấu hiệu có thể dẫn tới bệnh suy giảm tuyến giáp bẩm sinh (hypothyroidism), là một trong năm bệnh về gen ở trẻ sơ sinh có khả năng dẫn tới sự chậm lớn hoặc kém phát triển trí não. Tuy rằng trong năm bệnh, đây là căn bệnh dễ gặp nhất với tỷ lệ mắc bệnh là 1/3000 trẻ, trong khi các bệnh khác là 1/25000 hay thậm chí 1/75000, mức độ ảnh hưởng ít hơn cũng như khả năng kiềm chế bệnh khi được phát hiện sớm cao hơn, nhưng tin này quả thực làm cho mẹ vô cùng lo lắng.
Sau 9 tháng ấp ủ chờ đợi đến ngày bé được sinh ra, có người nào làm cha mẹ lại không đặt nhiều kỳ vọng vào con mình? Bé Sean cũng vậy, 1 tháng đầu tiên phát triển tốt, cả nhà ai cũng vui và tin tưởng rằng bé sẽ lớn lên khoẻ mạnh nhanh nhẹn… Mẹ thấy choáng váng vì với tỷ lệ 1/3000 trẻ sơ sinh bệnh này lại có thể (dù chỉ là có thể) rơi vào bé Sean của mẹ trong khi chưa bao giờ mẹ không tự tin vào sức khoẻ của mình!!! Một đứa trẻ ốm yếu sẽ là nỗi khổ của cả bé lẫn gia đình. Dù không mấy tin vào kết quả xét nghiệm đó và thấp thỏm chờ mẫu máu xét nghiệm hôm nay (ở một kết luận chắc chắn hơn), mà nếu có kết quả không khả quan thì mẹ sẽ nhận được thông báo sau khoảng 2-3 tuần để có kế hoạch điều trị cụ thể càng sớm càng tốt, nhưng mẹ hiểu rằng mình vẫn phải chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất.
Hai hôm liền mẹ lọ mọ lên mạng google về “suy giáp bẩm sinh” và “hypothyroidism” với hy vọng là các thông tin tìm được về bệnh này sẽ làm cho mẹ bớt lo nghĩ hơn. Mặc dù trong tờ rơi gửi kèm tới cho mẹ nói rằng nếu không được chữa trị kịp thời bệnh này có thể dẫn tới “mental or growth retardation”, các thông tin trên internet nói rằng suy giảm tuyến giáp là sự mất khả năng của cơ thể trong việc tổng hợp một loại chất nào đó, có thể dẫn tới sự suy giảm một chức năng sinh lý nào đó ở các mức độ nghiêm trọng khác nhau, có cả loại suy giảm vĩnh viễn đòi hỏi uống thuốc cả đời và có loại tạm thời chỉ cần uống thuốc tới năm 3 tuổi, ngoài ra chỉ có 10% số trẻ có độ T4 thấp (như kết quả mẹ nhận được) là có thể mắc bệnh hypothyroidism, còn lại 90% là thiếu một vi chất nào đó, và cũng phải nhấn mạnh rằng hypothyroidism hoàn toàn không có nghĩa là đần độn, ngu ngốc, một đứa trẻ mắc hypothyroidism hoàn toàn có thể có năng lực suy nghĩ như một đứa trẻ bình thường. Nhìn vào sự khoẻ mạnh láu lỉnh của bé Sean trong 1 tháng vừa qua, mẹ rất tin tưởng và hy vọng rằng mọi việc sẽ sớm tốt đẹp, Sean nhỉ?
Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2006
The meaning of life

Châm ngôn cuộc sống dành cho Sean
Bé Sean sinh ra vào ngày 16/07/2006 tức ngày 22/06 năm Bính Tuất, ngoài chuyện “ẩn tuổi ông ngoại” ra thì bé đích thị là một con cún con, thỉnh thoảng vẫn được mẹ và bà ngoại gọi yêu là thằng Cún (giống bác Quý gọi anh Andrew) bất chấp sự phản kháng (không kịch liệt lắm) của dì Thái Thuỳ Cún. Cún là loài vật thông minh, nhanh nhẹn, đặc biệt là trung thành và sống có tình nghĩa, cả nhà cũng mong bé Sean sau này được giỏi giang, có ích, có như vậy cũng là cho hạnh phúc của chính bé nữa. Mẹ sưu tầm được cái này tặng bé Sean của mẹ đây, mong bé Sean luôn tự tin vững bước trên đường đời và hạnh phúc biết rằng mẹ cha và gia đình luôn ở bên cạnh động viên và sẻ chia với bé… Luv y’all (Texan English).
Vào một buổi sáng đẹp trời, chú Cún con chạy đến bên mẹ và hỏi: “Mẹ ơi hạnh phúc ở đâu?” Mẹ Cún con mỉm cười đáp: “Hạnh phúc nằm ở chiếc đuôi xinh xắn của con đó!” Cún con thích lắm, ngày nào chú cũng ngắm nghía chiếc đuôi của mình, vừa nhảy vừa vẫy vẫy chiếc đuôi! Nhưng rồi bỗng một hôm, chú Cún con buồn bã chạy đến bên mẹ: “Mẹ ơi, tại sao con chẳng bao giờ nắm giữ được hạnh phúc vậy?” Mẹ khẽ vuốt ve Cún con và đáp: “Chỉ cần con tự tin bước về phía trước, hạnh phúc sẽ đi theo con thôi!”
Thứ Năm, 17 tháng 8, 2006
17 Aug 06 – What to know about Sean

Khám phá cu Sean sau 1 tháng
Sở dĩ dùng từ khám phá bởi vì trẻ con lớn nhanh và thay đổi từng ngày, luôn luôn có những đặc điểm mới, thói quen mới cho những ai muốn tìm hiểu. Với mẹ, một người mỗi ngày bế cu Sean cho ăn 8-10 lần, mỗi lần 30 phút tới 1 tiếng chưa kể dỗ ngủ, việc mẹ vẫn làm là săm soi mọi thứ trên người cu, đặc biệt là trên mặt (dĩ nhiên là trừ những nơi trong phạm vi dưới áo và bỉm…) để tìm ra những điểm thân quen và đáng yêu với mẹ, thậm chí “đáng ghét” nữa...
- Cu Sean có lúm đồng tiền!!! Hihi mẹ là người đầu tiên trong nhà phát hiện ra cu Sean xinh trai có lúm đồng tiền khi nhìn chăm chăm vào cái miệng chọp chẹp mút và cái má phúng phính. Cũng phải nói thêm là khi cu chưa đủ bụ bẫm để hai má phúng phính thì chưa đủ điều kiện cần để nhìn thấy cái lúm này… Cu chỉ có một lúm bên má phải thôi, bố bảo nếu giống bố thì sau này khi lớn cái lúm sẽ chạy lên trên thành một cái hõm giữa má (hichic) còn mẹ thì hy vọng nó sẽ nằm tại đó thành lúm đồng tiền duyên “chết gái” của cu!
- Cu Sean có mái tóc dài. Cái này khỏi cần mẹ khám phá vì ngay từ giây phút cu Sean chào đời ai ai cũng nhìn thấy điều đó rồi. Tóc cu Sean tốt tới mức phủ kín tai, hai mai dài gần xuống cằm còn mái dài gần xuống mắt (hihi mẹ nói phóng đại đấy thực ra chỉ dài dài tỉa tỉa như các nam tài tử đẹp trai Hàn Quốc thôi). Cái mà mẹ khám phá ra là ban đầu sinh ra tóc cu Sean đen như tóc bố nhưng càng ngày mẹ càng thấy nó đổi màu hoe hoe giống tóc mẹ!
- Cu Sean tham ăn. Mẹ không thể hiểu tại sao một đứa trẻ nhỏ xíu lại có thể ăn nhiều như cu Sean, có những lúc vừa ăn 2 tiếng trước đó mà đã gào lên đòi ăn như bị bỏ đói cả ngày rồi. Buồn cười nhất là những lúc cu cậu ăn vội vàng mà cũng không kịp no, lúc ấy thì vừa ăn vừa khóc, miệng thì dẩu ra như cái mỏ chim lia qua lia lại mà vẫn chỉ có trượt không trúng mục tiêu, đúng là “đói mờ mắt” không có sai!
- Cu Sean khóc rất to. Khủng khiếp nhất đối với mẹ là nghe thấy tiếng khóc của cu Sean. Cái tiếng khóc đòi ăn be bé, ư ử trong cổ họng dễ thương bao nhiêu thì cái tiếng khóc xé tai lúc sự đòi ăn ấy không được đáp ứng ngay lập tức lại dễ sợ bấy nhiêu, đặc biệt là từ khi cu Sean biết khóc ra nước mắt. Giọng cu thì sang sảng, pha chất kim loại, chói tai không ai chịu được phải chạy ngay ra bế lên tay, thường thì như vậy là im, xem ra không phải cu chưa biết gì.
- Cu Sean rất sợ bẩn. Bất cứ khi nào cu Sean khóc theo kiểu nhăn nhó (khác với kiểu chi chi đòi ăn) mà không phải do bị bỏ đói lâu thì đảm bảo là bỉm của cu đã nặng lắm rồi. Cũng áp dụng như vậy với việc cu tè dầm (thực ra là do bỉm bị đóng thấp hở lưng hoặc do bỉm đầy tràn ra ngoài). Thường thì những lúc như vậy cu kêu đến khi được lau chùi sạch sẽ mới im và nở một nụ cười toe khoan khoái ai cũng phải yêu.
- Cu Sean thích đi chơi. Mỗi lần được đưa ra ngoài, cho dù là một hai vòng đi dạo quanh khuôn viên trường trong khoảng 30 phút, hay là một buổi đi chơi bằng xe ôtô vài tiếng đồng hồ, lúc nào cu Sean cũng bày tỏ sự khoan khoái của mình bằng cách ngủ mê mệt. Đi vườn hoa dưới trời nắng nóng cu cũng ngủ khì, mà vào trong siêu thị điều hoà lạnh te cu lại càng thích. Túm lại, muốn cu ngủ ngon việc đơn giản và dễ dàng nhất là cho lên xe đẩy đưa đi chơi.