Hiển thị các bài đăng có nhãn birthday. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn birthday. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2009

Happy 3-mth birthday to Nghé!

Chúc mừng Nghé ọ tròn 3 tháng tuổi!

Nhân ngày Nghé tròn 3 tháng, Bà ngoại lái xe đưa mẹ và Nghé đi làm giấy khai sinh (Mỹ) cho con, về cơ bản là làm lúc nào cũng được nhưng phải lấy về để còn làm giấy khai sinh VN và hộ chiếu các loại cho Nghé nữa, biết đâu cuối năm nay dùng đến, nhỉ? Bà ngoại giờ lái xe siêu lắm rồi nhé, ra đường cao tốc cứ gọi là 70-80mph vèo vèo hihiii, lúc về sợ bố chờ lâu lại còn đánh võng mặt đường freeway nữa mới ghê chứ. Quả speeding này mà bị các chú police nổi hứng tóm thì bố cứ gọi là méo mặt trả tiền ticket :D. Giấy khai sinh của  Nghé so với của anh Boi rất xấu, mẹ rất thất vọng (vì mất những $46 cho 2 bản chứ có ít đâu huhuuu), thôi thì passport là dùng nhiều chứ giấy khai sinh chẳng mấy!

Bù lại cho việc ko ưng ý với cái mẫu giấy khai sinh mới, thủ tục làm nhanh vô cùng, tất cả khai form, nộp tiền, đứng chờ... chỉ mất 5 phút nên mẹ gợi ý Bà ghé vào Botanical Garden cạnh đấy chụp ảnh chứ có mấy khi mất công đi xa cả 30 miles thế này đâu... mẹ đã mang theo 2 cái máy ảnh rồi. Và đây, mời mọi ng xem ảnh (bố còn chưa biết vụ đi chơi lén này đâu nhé hihiii).

Nghé này:

Photobucket


Nóng quá bỏ mũ khoe đầu đinh đã.

Photobucket

Ban đầu cũng có đôi chút nghiêng nghiêng ngó ngó đám hoa thế này:

Photobucket


Cây cũng ngó nhé:

Photobucket
Photobucket
Trông bắt đầu thộn thộn chán chán rồi đây:

Photobucket
Photobucket
Bà ơi sao đi mãi ko hết Vườn hồng thế nhỉ?

Photobucket

Thôi thì cũng làm ng mẫu tạm vài bức, hoa sói này:

Photobucket

Photobucket

Hoa poppy này:

Photobucket

Chán hoa sang tượng đá:

Photobucket

Hoa này có gặm được đâu mà mọi ng thích thế!

Photobucket

Đói thật mà, liếm mép đây này...

Photobucket

Rồi phun phì phì nữa:

Photobucket

Ko cho ăn là hơi bực mình chau cả mày lại nhé!

Photobucket

Một lúc sau chàng ngáp sái cả quai hàm vì sáng dậy từ 8h kém mà...

Photobucket

Hoa xương rồng cũng mặc kệ, Nghé buồn ngủ lắm rồi cơ mà:

Photobucket

Lắm lắm lắm ý, gắt nhặng lên rồi:

Photobucket

Giờ thì ngủ hẳn hiiii..

Photobucket



Đại loại khoe tạm 1 ít như vậy, mai xem series ảnh Bà ngoại trẻ đẹp và ảnh 2 bà cháu mà như mẹ con sau nhé.

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2006

07 Dec 06 - Happy birthday to Auntie Quy!

Chúc mừng sinh nhật bác Quý!

Bác Quý thân yêu của bé Sean, bác ở xa quá bé Sean chưa được gặp, hôm nay là sinh nhật bác, bé Sean mong mọi điều tốt lành nhất sẽ đến với bác và gia đình. Chúc bác một tuổi mới mạnh khoẻ, vui vẻ, hạnh phúc và thành công! Không hiểu trong ngày này, bác Hải có xăng xái xắn tay áo vào bếp nấu cho vợ một bữa ăn thật ngon không nhỉ hihiii… Anh Andrew không hiểu đã biết sinh nhật là gì chưa, đã biết vẽ chưa để vẽ tặng bác Quý một bức tranh trẻ con sống động, vui tươi, đầy màu sắc?

Bác Quý là chị gái bố Hero, tuy tuổi 2 người cách nhau khá nhiều, những 7 tuổi nhưng rất thân thiết khăng khít với nhau. Bác Quý đã từng trải qua những năm tháng tuổi thơ vất vả, thậm chí phải phụ bà nội móc túi lưới bán, rồi trông em để mẹ chăm bố ốm... Nhưng bác Quý là người rất vui tươi và lạc quan (sao giống bố Hero thế nhỉ?) và cũng rất đảm đang tháo vát, nghe giang hồ (tức bố Hero) đồn đại thì ngày trước bác rất hay làm bánh nhúng, thạch agar… cho bố ăn, nói tóm lại, ở đâu rộ lên phong trào khéo tay hay làm gì bác Quý cũng chạy theo. Con đường công danh sự nghiệp của bác tuy cũng gian lao gập ghềnh nhưng bác Quý rất mạnh mẽ dũng cảm đi khai phá hết để bây giờ có thể coi là ổn định! Bao nhiêu năm du học từ Singapore cho tới Australia và cuối cùng là New Zealand, xa gia đình và hoàn toàn phải tự lực tìm kiếm học bổng cũng như công việc làm thêm không nản chí, không phụ thuộc, mẹ thật lòng vô cùng khâm phục bác Quý của bé Sean, đặc biệt là quãng thời gian anh Andrew được sinh ra, bác Quý vừa phải chăm con vừa phải đi học, nghĩ lại sao mà cực.

Cách đây không lâu, bố mẹ vẫn nghĩ đến khả năng mùa Christmas và New Year này sang New Zealand chơi, vừa thăm bác Quý bác Hải và anh Andrew, đồng thời cũng là dịp gặp ông nội sang ở theo quy định của Luật nhập cư. Tiếc là cho đến giờ chót, kế hoạch này không khả thi vì vé máy bay của ông nội không lo kịp, bé Sean chưa có giấy tờ ra khỏi nước Mỹ còn bố và mẹ thì không còn hạn visa để ra vào thoải mái. Tội nghiệp ông nội, từ khi bà nội mất và sau khi bố đi học không được ở gần con cái và các cháu, nhất là thằng cháu đích tôn là bé Sean đây ông cũng chưa được gặp. Lỗi hẹn lần này, đành chờ dịp khác cả nhà sum họp đông đủ vậy. Biết đến bao giờ…





Thứ Tư, 22 tháng 11, 2006

20 Nov 06 - Now Mama is as old as Dada

Mẹ bằng tuổi bố rồi nhé!



Sinh nhật! Ngày mà mẹ không muốn nghĩ đến nhất trong năm…

Không phải vì mẹ không thích sinh nhật, bé Sean à, vì mẹ không thích cái cảm giác là trung tâm thôi. Trước đây sinh nhật mẹ bao giờ cũng rất vui vì thường là tụ tập cả lớp hẹn hò nhau đi thăm thầy cô giáo rồi kéo hết về nhà luôn, mẹ không bao giờ phải làm trung tâm cả vì có những lần hơn ba chục người ai thích làm gì thì làm, ai thích ăn gì thì ăn, góc thì đánh đàn góc thì đánh bài v.v… nói chung là thoải mái vô cùng! Lên Đại học thì các bạn mẹ không có thói quen đi thăm thầy cô mà chỉ có ban cán sự lớp (trong đó có mẹ) là có trách nhiệm này thôi, mẹ và nhóm bạn thân vẫn tới thăm những thầy cô mình quý mến, nhưng không còn có kiểu tụ tập trẻ con như trước. Đến năm 2000, bắt đầu bước sang đầu 2, thấy bắt đầu thành “người nhớn”, mẹ quyết định là từ đó trở đi sẽ chỉ tổ chức sinh nhật 5 năm/lần (già rồi mà hì hì), thế là năm nào mẹ cũng biến đi đâu đó, thường thì là đi với 1/1 nhóm bạn thân, uống nước nói chuyện hoặc đi xem phim, mặc kệ lũ bạn vẫn kìn kìn kéo đến nhà. Lần đầu tiên thực hiện quyết định này, mẹ còn tử tế mua một lô bánh kẹo trái cây về bày sẵn để bạn bè đến ngồi chén và nói chuyện với nhau, lần tiếp theo thì mẹ phó mặc cho bà ngoại luôn, nghĩ lại cũng buồn cười. Mẹ khác bố ở chỗ, trong ngày sinh nhật bố muốn càng đông vui ồn ào càng tốt, còn mẹ, mẹ thích một ngày nhẹ nhàng, yên tĩnh, dành riêng cho những người thân thiết và yêu quý nhất!

Năm 2004, cô Hiền phá vỡ kế hoạch không sinh nhật của mẹ. Tuy nhiên, hôm đó rất vui vì là sinh nhật đầu tiên mẹ xa nhà nhưng lại có một cái “nhà” khác chia vui với mình. Cả nhà hát Happy Birthday bằng tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha và tiếng Trung, rồi chú Luis còn cao hứng lôi đàn guitar và kèn armonica ra biểu diễn nữa, đó cũng là lúc cả nhà sắp sửa chào tạm biệt chú Jianping về Trung Quốc. Mẹ vẫn còn giữ mấy đoạn video của ngày hôm đó, có lẽ không bao giờ cả nhà có thể gặp nhau đông đủ như thế và có lẽ cũng rất khó để gặp lại từng người, tuy là bây giờ Cesar lại xin được sang Mỹ dạy học, thật thú vị nhưng mà chú ở Utah, mẹ ở Texas thì cũng xa quá là xa… Thế là hết chỉ tiêu ăn sinh nhật cho tới 2005.

Năm nay, giống như bố ăn cái sinh nhật đầu tiên làm bố, mẹ cũng đón cái sinh nhật làm mẹ đầu tiên của mình. Bé Sean biết mẹ mong mỏi điều gì trong ngày này không? Buồn cười lắm nhé, mẹ chỉ mơ ước 3 điều nhỏ nhoi thôi: thứ nhất là được ngủ lâu thoả thích, thứ hai là không phải vào bếp, và thứ ba là được ngâm nga trong bồn tắm, mẹ đoán là bất cứ ai làm mẹ bé sơ sinh cũng thèm muốn ba điều này hì hì. Hix, nghe đơn giản vậy mà khó lắm nhé, cuối cùng trong ngày mẹ vẫn không được nằm ườn thêm tẹo nào, vẫn phải nấu cơm, và vẫn tắm quáng quàng trong... 5 phút! Nhưng mà cách đây 2 hôm, chiều thứ 7 đẹp trời, dì Ann, chú Phong và bác Thành dì Ann mới “nhặt” được ngoài đường về đã hợp tác với nhau biểu diễn một bữa hoành tráng cho mẹ rồi, yêu dì Ann ghê! Còn tối nay bác Phong lớn mang sang cho mẹ cái bánh ga to như bánh đầy tháng bé Sean, kiểu này mỗi lần có party gì cứ xin xỏ năn nỉ bác Phong tài trợ bánh kem hihi. Ngon ghê cơ, mấy ngày tới tha hồ có bánh ăn để phục vụ bé Sean tốt hơn hì hì… Mọi người cũng qua đông đủ lắm, ngại ghê cơ vì mẹ chỉ đi theo bố thôi chứ có phải sinh viên du học đâu, chắc là các bác thấy mẹ quan tâm và thuộc sinh nhật mọi người thì nghĩ là mẹ cũng thích được quan tâm lắm! Hix…

À hôm nay có một điều rất vui, đó là tuy mẹ mới tham gia forum HTT thôi nhưng mà hôm nay đã có nhiều người phát hiện ra sinh nhật mẹ và bác Hoasentrang trùng nhau rồi chúc mừng ỏm tỏi (click here), không phải thành viên mới nào cũng có vinh dự này đâu vì ai lại đi chúc mừng người không quen biết, nhỉ? Tự nhiên thấy trên forum online xôn xao beng beng mấy hình dàn nhạc gõ chiêng trống lòng cũng thấy vui vui hihiii.

12 Nov 06 - Dada gets older than Mama

Bố hơn mẹ 1 tuổi rồi nhé!





Chúc mừng sinh nhật bố Hero béo ú!!!









Đây là cái sinh nhật đầu tiên mà bố được lên chức bố, cho nên bố khoái lắm, nhất định đòi đi nhậu với cánh đàn ông cho bằng được. Buồn cười bố lắm cu Sean nhé, như trẻ con ấy. Mấy hôm trước thì bảo mẹ là không sinh nhật gì đâu, nhưng cứ càng gần đến ngày thì bố càng có vẻ bồn chồn như trẻ con mong mẹ về chợ và băn khoăn “Không hiểu năm nay có những ai nhớ sinh nhật bố nhỉ”!



Chủ nhật. 12 giờ trưa, bố than thở “Mãi chẳng thấy ai chúc mừng mình” làm mẹ phì cười vì thực ra bố vừa mới ngủ dậy, còn chưa kịp đánh răng rửa mặt nữa. Bất ngờ nhất là vừa bật máy tính lên thì nhận được tin nhắn vào trang web của 322 (Hội học bổng giống bố) để xem mọi người đang chúc tụng rôm rả trên đó, hoá ra các chú Austin và cô Nguyên November (mà cu Sean gặp trên St. Louis hồi còn nằm trong bụng mẹ ấy) là những người biết và phát động phong trào đầu tiên. Bố sướng run người (hí hí thêm thắt cho hay) và cảm ơn rối rít, thật ra họ chỉ chúc mừng sau mẹ thôi, vì đêm qua bố ở lại trong trường làm việc khuya tới 2-3h sáng liền, còn mẹ vào mạng viết thư “bóc tem” sinh nhật bố!



Buổi chiều, mẹ ở nhà làm bún vịt, bố vi vu đi nhậu với bác Phong bác Zao, về nhà là 7pm, bố cứ thắc mắc “Sao chưa có ai qua?”. 8pm, bố đi ra đi vào “Mọi người đâu thế nhỉ, chắc là đi Botanic garden về muộn rồi ghé qua đây luôn”… 9pm, bố quả quyết “Lát nữa mọi người sang đấy, vợ chồng bác Hùng Lý chắc chắn nhớ, còn bác Vân ngày nào chẳng lên Moet322”… hihii mẹ vừa buồn cười vừa thương bố quá. Hóa ra là mọi người nhớ nhầm ngày thành 13 nên hôm sau mới qua!



Sinh nhật bố mà bố làm mẹ phiền lòng nhiều thứ lắm cu Sean nhé! Hôm sau mẹ giấu biến gói quà mẹ tặng mà bố chưa (thèm) mở đi luôn, (hì hì cũng tại là cái khăn len xấu quá không như trong tưởng tượng của mẹ nên mẹ cũng không thích thấy bố đeo nó lắm); rồi mẹ lôi thịt vịt hôm qua bố no say không chịu ăn ra chén sạch, không thèm để phần cho bố nữa (yummy yummy, thịt vịt ngon lắm…)




Thứ Năm, 19 tháng 10, 2006

19 Oct 06 - Happy birthday to Aunt Mit!

Chúc mừng sinh nhật cô Mít!

Hic, Mít thế mà được gọi là cô rồi cơ đấy (nói thế thôi chứ tầm này sang năm thể nào chú Hưng cô Lan Anh cũng cho Mít một đứa nhóc nữa gọi là cô nhỉ)! Chúc cô Mít bước sang tuổi 15 tiếp tục hồn nhiên, vô tư, dễ thương như trước (đấy là mẹ nói chứ bé Sean mới được nhìn thấy cô Mít trên ảnh thôi – người dây, nước da ngăm ngăm, trông rất là stylish). Cô Mít học tiếng Anh thật giỏi (như bố vẫn khen) để sang đây đi học với bé Sean nhé hihii…

P.S. Mà cô Mít xấu hổ thật đấy, “sắp lấy chồng” như thế rồi mà không biết đi xe đạp, càng không biết đi xe máy, đúng là sau này định lên đời xe hơi luôn rồi hehe!

Thứ Hai, 2 tháng 10, 2006

03 Oct 06 – Happy birthday to Grandpa!




Chúc mừng sinh nhật ông ngoại!

Bé Sean và gia đình chúc mừng sinh nhật ông ngoại! Bé Sean chúc ông ngoại ăn ngoan chóng lớn, biết vâng lời, hay được khen…

Hihiii bé Sean ẩn tuổi ông ngoại. Bé Sean tính tuổi theo năm thì là con số 0 tròn trĩnh còn ông ngoại đi hết 1 vòng can chi rồi bé Sean biết không. Để mẹ nói cho bé Sean nghe nhé, 1 giáp (zodiac) là 12 năm, mỗi năm tượng trưng bởi 1 con thú “Tý, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi”, ở bên Trung Quốc thì họ không phải con Mèo mà là con Thỏ, không hiểu mẹ nhớ mang máng còn ở đâu đó nữa không phải con Dê mà là con Cừu nữa cơ...; ghép sau 10 can là “Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, Tân, Nhâm, Quý” theo thứ tự lần lượt, do cả 2 bên đều là số chẵn cho nên quay một vòng mất 60 năm. Cái này là đặc trưng của văn hoá Á Đông mà mình ảnh hưởng từ 1000 đô hộ của người Trung Quốc đó con.

60 năm cuộc đời, 60 năm tuổi cũng là bao biến cố, bao bước ngoặt! Tuổi 60 lục tuần là cái tuổi không ai mong đợi vì đánh dấu sự về hưu, là bước hẫng của những người vốn quen say mê với công việc như ông ngoại, người ta gọi là “về vườn” (với các bà thì khác, về hưu từ tuổi 55 thậm chí có người sớm hơn nhưng quay qua quay lại việc nhà rồi chăm cháu nội cháu ngoại là các bà hết buồn). Tuổi 60 tuy vậy cũng là một cột mốc quan trọng trong cuộc đời, đánh dấu một bước già dặn hơn nữa, kinh nghiệm hơn nữa, có thể nói là đạt đến mức “thông thái” (wise) như người ta nói “gừng càng già càng cay” ấy! Riêng với ông ngoại bé Sean, 60 tuổi còn đánh dấu việc lên chức “ông” nữa.

Cả nhà mình gồm có bố mẹ, dì Ann và bé Sean ở xa xin chúc ông ngoại “ngày càng cay”. Chúc ông mạnh khoẻ, và người nội trợ đảm đang của ông cũng khoẻ. Mong rằng ông tiếp tục duy trì phong độ thể dục thể thao hạng nhất, cũng như tính… dóm dỉnh (từ của ông ngoại) và khả năng kể chuyện tiếu lâm Việt Nam của ông!!! Đương nhiên ông sẽ tiếp tục là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cả nhà mình rồi, riêng mẹ còn chúc ông sớm có thêm một chú con dê hỏi tốt nữa hihiii…

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2006

16 Jul 06 – Welcoming note




“Lúc Sean (em) ra chào đời, mẹ cho một trái tim để yêu…(nhạc Phạm Trọng Cầu)

Mẹ quyết định làm cái blog xinh xinh cho cu của mẹ, dù mẹ cũng không biết liệu có ai ngoài mẹ sẽ là người thường xuyên đọc nó, hy vọng sau này con sẽ thích, cu nhỉ?

Blog sẽ bắt đầu bằng bài thơ “Truyện cổ tích loài người” của thi sĩ Xuân Quỳnh cu nhé!

Truyện cổ tích loài người
( Xuân Quỳnh)

Trời sinh ra trước nhất
Chỉ toàn là trẻ con
Trên trái đất trụi trần
Không dáng cây ngọn cỏ
Mặt trời cũng chưa có
Chỉ toàn là bóng đêm
Không khí chỉ màu đen
Chưa có màu sắc khác


Mắt trẻ con sáng lắm
Nhưng chưa thấy gì đâu!
Mặt trời mới nhô cao
Cho trẻ con nhìn rõ
Màu xanh bắt đầu cỏ
Màu xanh bắt đầu cây
Cây cao bằng gang tay
Lá cỏ bằng sợi tóc
Cái hoa bằng cái cúc
Màu đỏ làm ra hoa


Chim bấy giờ sinh ra
Cho trẻ nghe tiếng hót
Tiếng hót trong bằng nước
Tiếng hót cao bằng mây
Những làn gió thơ ngây
Truyền âm thanh đi khắp
Muốn trẻ con được tắm
Sông bắt đầu làm sông
Sông cần đến mênh mông
Biển có từ thuở đó
Biển thì cho ý nghĩ
Biển sinh cá sinh tôm
Biển sinh những cánh buồm
Cho trẻ con đi khắp
Đám mây cho bóng rợp
Trời nắng mây theo che
Khi trẻ con tập đi
Đường có từ ngày đó
Nhưng còn cần cho trẻ
Tình yêu và lời ru
Cho nên mẹ sinh ra
Để bế bồng chăm sóc


Mẹ mang về tiếng hát
Từ cái bống cái bang
Từ cái hoa rất thơm
Từ cánh cò rất trắng
Từ vị gừng rất đắng
Từ vết lấm chưa khô
Từ đầu nguồn cơn mưa
Từ bãi sông cát vắng...


Biết trẻ con khao khát
Chuyện ngày xưa, ngày sau
Không hiểu là từ đâu
Mà bà về ở đó
Kể cho bao chuyện cổ:
Chuyện con cóc, nàng tiên
Chuyện cô Tấm ở hiền
Thằng Lý Thông ở ác...
Mái tóc bà thì bạc
Con mắt bà thì vui
Bà kể đến suốt đời
Cũng không sao hết chuyện
Muốn cho trẻ hiểu biết
Thế là bố sinh ra
Bố bảo cho biết ngoan
Bố dạy cho biết nghĩ
Rộng lắm là mặt bể
Dài là con đường đi
Núi thì xanh và xa
Hình tròn là trái đất...


Chữ bắt đầu có trước
Rồi có ghế có bàn
Rồi có lớp có trường
Và sinh ra thầy giáo...
Cái bảng bằng cái chiếu
Cục phấn từ đá ra
Thầy viết chữ thật to:
"Chuyện loài người" trước nhất.