Hiển thị các bài đăng có nhãn information. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn information. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2006

A new lovely nickname for Sean...

Đặt tên ở nhà cho cu Sean

Sau một thời gian kha khá dài mẹ quen gọi tạm cu Sean là cu Tí, đến nỗi chú Phong (củ) cũng chào cu Sean là Tí ơi Tí ơi, với sự gợi ý của chú Trọng Hà, mẹ đã nghĩ ra được tên ở nhà rất dễ thương cho cu Sean. Mẹ con cu Sean xin vô cùng cảm ơn chú và chúc chú mau mau có em bé dễ thương để tha hồ đặt tên ạ.

Nhiều ông bố bà mẹ trong thời gian 9 tháng 10 ngày chờ đợi đứa con ra đời đã kịp nghĩ ra những cái nickname ở nhà dễ thương cho các bé, như bạn (à quên em, kém cu Sean… 3 tháng kia mà) chipkon con mẹ Lib béo chẳng hạn. Mẹ thì không nghĩ được ra cái gì hết, mặc dù thời sinh viên mẹ hay đùa rằng sau này gọi con mình là Tõm hoặc Thủm hihiiii! Thế thì lại giống với bạn nào tên Bỉm, sau lớn lên xấu hổ không cho cả nhà gọi mình bằng nickname nữa mất…

Mẹ không thực sự có một cái tên yêu thích, vì cái mẹ thích là một cái tên có thể gắn được với những đặc điểm đặc trưng đáng yêu của cu Sean sau khi cu Sean ra đời. Một cái tên làm sao để chỉ cần nhắm mắt lại, nghĩ đến cái tên đó là mẹ có thể tưởng tượng ra được một cu Sean vô cùng sinh động trong đầu! Nghĩ mãi mà chẳng ra cái gì thú vị, vì cả mấy tháng đầu cu Sean suốt ngày chỉ có ăn – ngủ - ị - ăn – ngủ - ị… không lẽ đặt tên là Thúi, mấy tháng sau thì cu Sean cũng biết nghịch ngợm, thích dậm chân nhún nhảy và rất rất hay cười, chẳng lẽ đặt tên là Toe hihi?

Cho đến một ngày đẹp trời, không nhớ chính xác vì lý do gì, chú Trọng Hà đẹp trai (hí hí vì chú đã nghĩ ra cái tên rất đáng yêu cho cu Sean nên chúng mình chịu khó ngợi khen nịnh nọt chú một tý nhá) bỗng nhiên hỏi thăm cu Sean trên groupmail của CHK4P. Nguyên văn của chú là như thế này…. “cháu Cao Bồi (đặc trưng của vùng cháu được sinh ra)”… Mẹ nghe khoái quá, vì family name/last name của cu Sean là Cao (Cao Tùng Sơn) mà! Mẹ tự nhủ, hay gọi cu Sean là Bồi, hay gọi cu Sean là Bồi??? Thậm chí mẹ gọi thử trong mấy ngày nữa hì hì, nhưng cái tên này vừa có dấu vừa có thanh, sao mà phức tạp, với người nước ngoài vừa khó viết vừa khó đọc nhưng mẹ lại tiếc cái tên Cao Bồi, thật sự tiếc vì có phải ai cũng sinh ra ở Texas, xứ sở của những anh chàng chăn bò đâu!

May làm sao, trong lúc đọc chệch, mẹ đã nghĩ ra rằng mẹ sẽ gọi cu Sean là Boi, là Boi, con ạ, cu Sean ạ, Boi ạ! Ôi sao mà cái tên dễ thương quá thể. Mẹ bây giờ quen miệng với cái cụm từ “Boi ơi, Boi ơi” và “Boi yêu của mẹ” lắm rồi hihi… Nghĩ đi nghĩ lại, cái tên Boi hay thật là hay, mẹ thích nhất ở 2 điểm này Boi ạ:

- Cao Boi: hiểu nôm na là phiên âm tiếng Việt của Cowboy, theo lời chú Trọng Hà là đặc trưng của vùng cu Sean được sinh ra mà nghe lại nhẹ nhàng hơn Cao Bồi.

- Tên khai sinh của cu Sean là Sơn, viết không dấu trong tiếng Anh là Son – nghĩa là con trai. Tên ở nhà của cu Sean là Boi, viết theo kiểu tiếng Anh là Boy – cũng có nghĩa là con trai. Lối chơi chữ thú vị quá đi mất!!!

Cái tên này làm mẹ nhớ tới một lần cậu sinh viên nộp bài homework cho bố, vì bình thường chỉ nói chứ không biết viết như thế nào, cậu ta lễ phép viết bên ngoài là: “To Mr.Cow” - ôi trời ơi, mẹ được mẻ cười vỡ bụng, vui quá là vui!

Thứ Tư, 22 tháng 11, 2006

“10 things Mom loves about Sean”

Mẹ yêu bé Sean những điểm này…

Đã yêu bé Sean nhất trên đời, có thể ngồi ngắm bé Sean cả ngày không chán, nhưng mà vẫn có những điểm yêu đặc biệt! Để mẹ phỏng theo bài Lý mười thương, dân ca xứ Huế, miêu tả bé Sean đáng yêu của mẹ nhé. Bài hát nói về vẻ đẹp cả về ngoại hình và tâm hồn của cô gái Huế, còn bài “Lý bé Sean” của mẹ chỉ mới kịp miêu tả vẻ đẹp ngoại hình thôi mà đã hết mất cả 10 thương rồi, hihiiii, đành để lúc khác tán chuyện cái nết sau bé Sean nhỉ?

Lý bé Sean

Một thương tóc dựng cả ngày

Hai thương miệng rộng môi dày bi bô

Ba thương má phính lông tơ

Bốn thương chiếc mũi chóp to gia truyền

Năm thương cái lúm đồng tiền

Sáu thương đôi mắt đen huyền ngây thơ

Bảy thương cầu thủ đùi to

Tám thương bụng trống ăn no phập phồng

Chín thương tròn trịa cặp mông

Mười thương nết ngủ khi không cũng cười…

1. Tóc bé Sean rất dễ thương, điều này quá đúng, đặc biệt là với những người gặp bé Sean lần đầu, ngoài việc ấn tượng rằng bé Sean nhiều tóc thì hầu hết đều rất thích cái sự “chổng ngược không cần gel” của tóc bé Sean. Đến nỗi mà nhiều hôm cho bé Sean đội mũ để giữ ấm đầu khi đi ra dường, về nhà bỏ mũ ra, cái tóc nó xẹp xuống ôm sát lấy đầu, trông đẹp trai lắm, không như “đầu gấu Hongkong đeo kính đen” nữa, nhưng mẹ thì cứ thấy lạ lạ như là “đây không phải con tôi, không phải con tôi”. Cũng may, để tự do thì chỉ một lúc là sợi nào sợi nấy lại chĩa lên trời, lại là bé Sean.

2. Nhắc đến cái miệng của bé Sean thì chắc 10 người cả 10 đều nghĩ ngay tới miệng của bố Hero. Cái miệng lúc mím vào khi ngủ thì trông nho nhỏ xinh xinh nhưng mà khi cười toe, và nhất là khi gào lên khóc thì sao mà miệng rộng môi dày thế! Lúc bé Sean khóc ầm mặt đỏ tía tai thì cả mặt nhăn nhúm và cái miệng cũng nhăn nhúm trông rất xấu, nhưng khi cười toe thì cái vành môi trên cong cong vén lên trông rất ngộ nghĩnh đáng yêu! Cái miệng này khi mếu trông cũng thương lắm nhé, nhất là khi toàn bộ hành động xảy ra từ từ như cuốn phim quay chậm, vì chỉ cần nhìn thấy mắt bé Sean hoe hoe đỏ và cái môi dưới ừ từ chầm chậm trề ra là cả nhà xúm vào an ủi dỗ dành để cho cơn khóc chực trào ra lại biến mất. Mà mỗi sáng thức dậy, nhìn hai bố con nằm ngủ cạnh nhau, một thằng lớn một thằng bé nhưng hai cái miệng đều chẹp chẹp giống nhau trông dễ thương lắm!

3. Bé Sean càng lớn càng trắng trẻo hồng hào, không phải mẹ nịnh đâu mà đấy là sự thật! Cho nên mọi người bảo bớt giống bố, hì hì, xem lại ảnh hồi 1 tháng thì quả là ngăm ngăm làn da châu Á như bố thật. Nhưng mà bây giờ da dẻ bé Sean thích lắm nhé, nhất là hai cái má, cứ hồng lên, mịn mượt, mát mát và thơm lừng mùi sữa. Hai má phinh phính đến nỗi các bác các cô cứ hỏi mẹ có hay véo má bé Sean không mà cứ xị ra thế, hihiii tại cháu tròn quá đấy mà…

4. Mũi, lại là tác phẩm của bố Hero đây chứ còn ai. Nghe nói thì cái sống mũi cũng cao giống mũi mẹ chứ không trông-như-tẹt giống mũi bố (ấy rằng thì là đối với mẹ, nó đích thị là mũi tẹt nhưng bố cứ khăng khăng cãi không phải cho nên mẹ đành gọi nó là mũi trông-như-tẹt vậy!), nhưng mà cao chưa thấy đâu vì chờ bé Sean lớn mới nhìn rõ được, chỉ thấy cái chóp mũi béo to đùng như quả cà chua thôi. Cái mũi này với mẹ yêu nhất là lúc bé Sean ăn vì khi đó hai má tóp vào, cái mũi hin hin lên trông chóp mũi nhỏ lại, tròn tròn, bóng bóng yêu lắm!

5. Lúm đồng tiền duyên sát gái của bé Sean thì mẹ đã tự hào nhiều rồi, duyên là ở chỗ tuỳ người tuỳ lúc mới được chiêm ngưỡng nó, còn sát gái thì… bằng chứng sinh động đây, nạn nhân đầu tiên chính là… mẹ hì hì.

6. Mắt trẻ con mà, sáng lắm, lúc nào cũng mở to, tròn như hai viên bi ve và long lanh như hai giọt nước, lại thích ngó nghiêng lung tung và nhìn say đắm vào các vật thể lạ (UFO). Bố khoe là mắt bé Sean có đuôi dài giống bố, mẹ thấy đôi mắt đúng là như biết nói biết cười, cứ thích chí là tít lại, nhìn mà muốn quên cả mệt nhọc.

7. Cả bố và mẹ đều thấy hơi buồn khi tình trạng gia đình nhà mình là 100% chân ngắn lưng dài, đã thế phần đùi còn dài hơn phần cẳng chân nữa, cái tướng này về sau lớn lên lại nhìn mãi không thấy cao cho mà xem. Hai chân bé Sean cong vòng kiềng, bố thì muốn nắn nhưng mẹ thì nghĩ rằng con trai chân thẳng chân cong không quan trọng, để phát triển tự nhiên thì mẹ thích hơn. Được mỗi hai quả đùi to chắc nịch, bỉm nào cũng chật sớm vì bó thít lấy hai đùi, nhìn chỉ muốn véo cho vài cái, mà cũng nhờ thế nên chân bé Sean khoẻ lắm, tập lẫy hay tập đứng đều đạp bình bịch. Hy vọng sau này bé Sean đá bóng giỏi, mà chơi thể thao giỏi cũng dễ xin học như học giỏi đấy con, hì hì.

8. Cái bụng của bé Sean làm cho mất một thời gian đầu mẹ ra sức thuyết phục mọi người gọi tên ở nhà của bé Sean là Ếch (như Hoàng tử Ếch ấy nhỉ?) mà không ai chịu. Bây giờ bé Sean lớn, dài ra mười mấy cm rồi nên cái bụng trông cũng bớt hoành tráng, nhưng mà vẫn tròn vo kể cả lúc no cũng như lúc đói. Bây giờ phát hiện ra bé Sean có máu buồn rồi, thỉnh thoảng khi mẹ massage xoa chân tay, xoa bụng, mẹ lại cù cho bé Sean vài cái, nghe tiếng trẻ con cười khanh khách thú vị lắm cơ…

9. Đấy, lại như mấy đặc điểm trước thôi, “của nhà trồng được” giống bố như đúc hehe… Những lúc lật bé Sean nằm sấp nhìn hai quả mông mây mẩy trông rất thích, mà cũng vì “mộng năng” nên bé Sean vẫn chưa lẫy được, hihi… Thỉnh thoảng khi bé Sean hơi quấy, mẹ rất thích tét vào mông, vừa xả được xì trét cho mẹ mà lại yên tâm là bé Sean không đau vì mẹ toàn vỗ vào cái bỉm êm êm thôi. Mà có khi bé Sean cũng thích, vì bây giờ thì không cần nữa nhưng hồi bé Sean nhỏ xíu muốn dỗ ngủ vẫn phải vỗ vỗ vào mông mà, hì hì…

10. Bé Sean có một cái nết mẹ rất yêu là hay mỉm cười trong lúc ngủ, nụ cười mang lại bao nhiêu niềm vui, làm mẹ mát lòng, bõ công vỗ về đưa bé Sean vào giấc ngủ. Cũng có thể, như sách nói, đó là nụ cười vô thức khi bé cảm thấy thoả mãn, thoải mái. Cũng có thể, như mẹ nghĩ, đó là bé Sean gặp một điều gì đó thú vị trong giấc mơ con trẻ của mình. Không hiểu bé Sean mơ thấy gì mà cười nhiều thế nhỉ, mẹ muốn biết quá đi thôi! Mẹ còn muốn biết một điều bé xíu nữa, có mẹ trong giấc mơ của con không…

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2006

29 Aug 06 - Blog record




Blog của bé Sean đắt hàng lắm rồi

Hôm nay đánh dấu sự kiện blog của bé Sean đạt được tới 500 lượt visits hihi… Mặc dù hầu hết số lần visit có lẽ thuộc về người… compose cái blog này nhưng mẹ vẫn thấy vô cùng phấn khởi. Viết blog thường xuyên có lẽ cũng là một cách hữu ích để rèn luyện lối viết văn Sean nhỉ?

Trong tương lai, ngoài việc duy trì đều đặn những thông tin cập nhật về bé Sean, mẹ sẽ cố gắng làm cho blog của Sean ngày càng phong phú hơn bằng cách đan xen nhiều hình ảnh, video, thơ, và nhạc… Dĩ nhiên, tất cả đều phải xoay quanh chủ đề (1) Sean (2) thiếu nhi rồi…

Lâu lâu lắm rồi, khi mẹ đọc cuốn truyện Hoàng Tử Bé của Saint Exupéry, rồi sau đó đọc Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer và Những cuộc phiêu lưu của Huck Finn của Mark Twain, mẹ đã thực sự mê mẩn vào thế giới trẻ con trong những câu chuyện đó…. Khi ấy, mẹ còn thầm mơ ước sau này có thể viết được một cuốn truyện thiếu nhi dành tặng cho các con của mẹ, nếu có thể, sẽ là một cuốn truyện thiếu nhi dành cho người lớn kiểu như Hoàng Tử Bé! Hy vọng rằng mẹ sẽ thực hiện được ước mơ “kon kon” ấy bé Sean nhỉ? Bây giờ mẹ đang bắt đầu tích luỹ ý tưởng, và con là nguồn tư liệu quý giá đầu tiên của mẹ đấy!!!

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2006

17 Jul 06 – Curriculum Vitae




Sơ yếu lý lịch trích ngang của bé Sean

Họ và tên: Cao Tùng Sơn (một ngọn núi cao phủ đầy cây tùng)

Quốc tịch: Mỹ (tạm thời tới khi cháu đủ 18 tuổi để tự quyết định nhưng cháu vẫn là người Việt Nam xịn, tên thuần Việt xịn)

Ngày sinh: 16/07/2006 (Chủ nhật đẹp trời trung tuần tháng 7)

Giờ sinh: 4.29 pm hay 16.29

Nơi sinh: Fort Worth, Texas, Hoa Kỳ (Bệnh viện JPS)

Cân nặng khi sinh: 7 pound 9 ounces

Chiều dài khi sinh: 20.5 inches

Màu tóc: Đen

Màu mắt: Đen

Màu da: Tương lai cũng… đen (giống bố hihi…)

Đặc điểm nhận dạng: - Cái miệng rộng của bố

- Cái trán cao của mẹ (không giống bố thì bên nhà nội lại bảo giống ông nội!!!)

- Cái bụng to tròn như bụng cóc lúc nào cũng phập phồng

Tên tiếng Anh: Sean (đọc là Shon – tên gốc Scottish)

Tên thân mật: Chính thức thì chưa có nhưng cháu hay được gọi là Rắm Thối (mẹ), Quỷ Lùn (bố + mẹ), Phẹt (dì), cu Tí (cả nhà), chuột chí (cả nhà), Cóc (bố + bà), Ếch (mẹ)…

Sở thích: Ăn + ngủ + mắt mở thao láo nhìn xung quanh

Nhu cầu: Hiện giờ thì cháu rất dễ tính, sẵn sàng bằng lòng với cuộc sống đủ 3 điều kiện sau:

- Được ăn no (2-3 tiếng/lần)

- Được sạch sẽ thoáng mát (cháu xài vô cùng tốn bỉm và giấy ướt)

- Được giữ ấm và yên tĩnh

Thói quen: - Khi đói cháu chỉ rên ư ư nhưng để cháu chờ lâu thì cháu gào rất to

- Mỗi lần cho đi chơi là cháu rất ngoan, ngủ mê man mấy tiếng liền

Tính cách: Có vẻ (và hy vọng) là cháu sẽ rất tếu (biết cười nhếch mép từ 1 ngày tuổi)