Thứ Hai, 11 tháng 12, 2006

09 Dec 06 - Five years a poem

Bài thơ của 5 năm trước



Vốn lẽ mẹ định chép lại bài thơ này trong blog Goodbye Nana vì nó hợp với cảnh chia tay, nhưng sau đó mẹ quyết định để dành đến ngày hôm nay vì một lý do đơn giản: khi mẹ làm, bài thơ đó không phải là dành cho bà ngoại! Có lẽ nên thể hiện đúng ý nghĩa ban đầu của nó là sự luyến tiếc của mẹ khi bạn thân lên đường đi du học nhưng cố gắng trình bày dưới giọng điệu hài hước vì đó là điều đáng mừng cho bạn… Là bài duy nhất của mẹ bố có mở miệng ra khen ý tứ được nhưng chê nhất là đoạn cuối, hì hì không hiểu có phải bố jealous vì hoàn cảnh ra đời của bài thơ hay không (3 năm sau đó cũng vào đợt cuối năm này bố mẹ - nói đúng hơn là bố - hì hục chuẩn bị làm đám cưới mà)!!!



Giọt thời gian (09/12/2001)

- Tặng Nhím -


Thật bền bỉ,

Thật thầm lặng,

Giọt thời gian đều đặn đến vô tình…



Khổ thân cho bọn trẻ ranh,

Giỏng tai chờ trống tan trường gióng giả.

Cái lũ sinh viên thương quá!

Toát mồ hôi vì sắp hết giờ thi…

Đây các mẹ cùng các chị

Mong ngóng chồng con nhấp nhổm vào ra;

Kia các bố lại các anh

Tặc lưỡi tiếc còi trọng tài nhanh quá.

Các chàng trồng cây si già

Kiên nhẫn liếc đồng hồ chiều thứ bảy;

Các nàng thì bịn rịn thay

Đã giờ G ư? Đang hồi hấp dẫn…



Cuộc sống đấy với muôn vận tốc,

Vội hay mau tuỳ nhịp sống mỗi người!

Từng phút giây thực chất vẫn thế thôi,

Rất chuẩn mực, công bằng cho tất cả.




Thời gian ơi, vẫn muốn một lần thôi,

Chầm chậm lại cho ta trong khoảnh khắc

Bởi con tim chợt cồn cào một chút,

Ra phút chia tay… lưu luyến thế này đây!



5 năm đã trôi qua, với mỗi con người, cuộc đời có nhiều đổi thay và nhiều bước ngoặt, vui có, buồn có. Bạn bè thân thiết lúc gần gũi khi xa xôi, nhưng có những tình bạn, có những kỷ niệm đẹp đến mức không thể nào quên, đến mức tưởng chừng như nhắm mắt lại thấy cả dĩ vãng xa xưa hiện ra… Thời cấp III ở 17 Lê Thánh Tông của mẹ ngập tràn những tình bạn như vậy bé Sean ạ. Mẹ chúc cho người bạn, người anh nhận bài thơ này, và tất cả các bạn bè yêu dấu của mẹ, đều gặp nhiều niềm vui, may mắn, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống. Đường đời không phải toàn nhung lụa hay rải toàn hoa hồng nhưng mẹ luôn tin rằng mọi chông gai rồi có lúc sẽ qua hết và sẽ đến một ngày tất cả có thể hài lòng ngồi ôn lại những chuyện năm xưa!

Sean's slide show No.2

Slide show cho cu Sean (1 toi 2 thang tuoi) copy lai

08 Dec 06 - Sean's first cereal

Be Sean an dam!!!

Dummy is yummy

Ti giả thật là ngon

Dạo 4-5 tháng tuổi gần đây cu Sean lại có vẻ quấy hơn hồi còn nhỏ 2-3 tháng. Nhớ lại hồi đó khi mới bắt đầu ngọ ngoạy được hai tay, cu Sean có thể ngồi hàng giờ trong cái car seat để chơi trò điều khiển tay mà không chán, mẹ tha hồ nấu cơm, vào internet, xem tivi… Còn bây giờ, cu Sean chán nghịch tay, chán cả mấy món đồ chơi cũ, cầm được một lúc là quăng đi khắp nơi, nhưng chán nhất vẫn là ngồi cả buổi trong cái car seat, chắc là đau lưng quá hay sao mà cu Sean cứ gồng người lên đòi trườn ra ngoài, nhiều khi ngã lộn cổ ra đằng sau luôn lại phải kêu e e ầm ĩ gọi mẹ đến cứu, nhưng lẫy thì cũng chỉ được một lúc, lâu là cu không thích. Mà gay go nhất là lúc nào cu Sean cũng đòi mẹ, miệng lúc nào cũng chực mút mút, ngậm ngậm, đặc biệt là ban đêm, đêm nào cũng ọ ẹ gọi suốt làm mẹ mệt nhoài vì không được ngủ mà mẹ nghĩ cu Sean ngủ như vậy chắc cũng không ngon…

Vậy là mẹ quyết định áp dụng chiêu bài cho cu Sean ngậm ti giả. Cu Sean có 2 đôi dummies, 1 đôi là thứ duy nhất bố mẹ chộp được khi cái superstore Super Saver bị sập tiệm và đóng cửa bán tháo, 1 đôi là quà chị Ngọc (em chứ hihiii gọi bố là bác mà) gửi từ Đức sang, đồ NUK cho nên mặc dù ghi là dành cho trẻ 1-3 tháng tuổi, mẹ vẫn sẵn sàng nhét vào miệng cu Sean lúc này đã gần 5 tháng. Cái dummy ở đây còn gọi là pacifier, từ này bắt nguồn từ động từ pacify nghĩa là làm cho yên bình, giống như Pacific Ocean – Thái Bình Dương nhà mình ấy, bây giờ mẹ mới thực sự hiểu vì sao họ lại sử dụng từ này cu Sean ạ.

Mấy tháng trước, cứ mỗi lần nhét dummy vào miệng là cu Sean ngoan cố dùng lưỡi đẩy ra, mẹ càng ấn vào cu càng đẩy ra cho nên dummy đành cất vào góc tủ. Hồi đó mẹ nghĩ là cu Sean chê cái mùi nhựa gây gây của cái dummy (hí hí làm sao thơm như sữa mẹ được!) Bây giờ thì thật là bất ngờ, cho dummy vào miệng, lúc đầu cu Sean cũng đẩy ra nhưng không kiên quyết như ngày xưa, mẹ liền cho dummy lại vào miệng và dùng tay giữ chặt để cu không đẩy ra được, sau một hồi nhăn nhăn mặt thử thử, không ngờ cu mút chùn chụt, nhìn yêu ơi là yêu. Mẹ bỏ tay ra thì cu Sean cũng phải ngậm thêm được 15 phút rồi chắc mỏi miệng quá mới rơi mất, sau khi mẹ lặp lại vài lần việc đó thì cu Sean có vẻ thân quen với cái dummy lắm rồi.

Thế mà chỉ từ lúc chiều đó cho đến tối khi bố về thôi, mẹ biểu diễn tiết mục mới cho bố xem, thì tviệc chỉ ngậm được 15 phút rồi nhả, cu Sean làm một mạch ngậm mãi cái dummy luôn. Xem ra cu Sean thích mê cái dummy rồi, không hiểu nó giúp cu Sean cảm thấy luôn được gần mẹ hay chỉ đơn thuần là giải quyết vấn đề ngứa lợi nhỉ? Hihiii dù sao thì đêm cả cu Sean và mẹ được ngủ liền mạch hơn là mẹ vui rồi! Nhưng mà… nhìn cu Sean ngậm cái dummy mút chùn chụt, trông mặt cứ “ngu ngu” là, hihi cảm giác tội tội, thương thương, kiểu như con bò bị “lừa” cho đeo rọ mõm mà vẫn chẳng hay biết gì cả, vẫn mê mải mút đến lằn cả hai khoé mép lên haha…

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2006

07 Dec 06 - Happy birthday to Auntie Quy!

Chúc mừng sinh nhật bác Quý!

Bác Quý thân yêu của bé Sean, bác ở xa quá bé Sean chưa được gặp, hôm nay là sinh nhật bác, bé Sean mong mọi điều tốt lành nhất sẽ đến với bác và gia đình. Chúc bác một tuổi mới mạnh khoẻ, vui vẻ, hạnh phúc và thành công! Không hiểu trong ngày này, bác Hải có xăng xái xắn tay áo vào bếp nấu cho vợ một bữa ăn thật ngon không nhỉ hihiii… Anh Andrew không hiểu đã biết sinh nhật là gì chưa, đã biết vẽ chưa để vẽ tặng bác Quý một bức tranh trẻ con sống động, vui tươi, đầy màu sắc?

Bác Quý là chị gái bố Hero, tuy tuổi 2 người cách nhau khá nhiều, những 7 tuổi nhưng rất thân thiết khăng khít với nhau. Bác Quý đã từng trải qua những năm tháng tuổi thơ vất vả, thậm chí phải phụ bà nội móc túi lưới bán, rồi trông em để mẹ chăm bố ốm... Nhưng bác Quý là người rất vui tươi và lạc quan (sao giống bố Hero thế nhỉ?) và cũng rất đảm đang tháo vát, nghe giang hồ (tức bố Hero) đồn đại thì ngày trước bác rất hay làm bánh nhúng, thạch agar… cho bố ăn, nói tóm lại, ở đâu rộ lên phong trào khéo tay hay làm gì bác Quý cũng chạy theo. Con đường công danh sự nghiệp của bác tuy cũng gian lao gập ghềnh nhưng bác Quý rất mạnh mẽ dũng cảm đi khai phá hết để bây giờ có thể coi là ổn định! Bao nhiêu năm du học từ Singapore cho tới Australia và cuối cùng là New Zealand, xa gia đình và hoàn toàn phải tự lực tìm kiếm học bổng cũng như công việc làm thêm không nản chí, không phụ thuộc, mẹ thật lòng vô cùng khâm phục bác Quý của bé Sean, đặc biệt là quãng thời gian anh Andrew được sinh ra, bác Quý vừa phải chăm con vừa phải đi học, nghĩ lại sao mà cực.

Cách đây không lâu, bố mẹ vẫn nghĩ đến khả năng mùa Christmas và New Year này sang New Zealand chơi, vừa thăm bác Quý bác Hải và anh Andrew, đồng thời cũng là dịp gặp ông nội sang ở theo quy định của Luật nhập cư. Tiếc là cho đến giờ chót, kế hoạch này không khả thi vì vé máy bay của ông nội không lo kịp, bé Sean chưa có giấy tờ ra khỏi nước Mỹ còn bố và mẹ thì không còn hạn visa để ra vào thoải mái. Tội nghiệp ông nội, từ khi bà nội mất và sau khi bố đi học không được ở gần con cái và các cháu, nhất là thằng cháu đích tôn là bé Sean đây ông cũng chưa được gặp. Lỗi hẹn lần này, đành chờ dịp khác cả nhà sum họp đông đủ vậy. Biết đến bao giờ…





A new lovely nickname for Sean...

Đặt tên ở nhà cho cu Sean

Sau một thời gian kha khá dài mẹ quen gọi tạm cu Sean là cu Tí, đến nỗi chú Phong (củ) cũng chào cu Sean là Tí ơi Tí ơi, với sự gợi ý của chú Trọng Hà, mẹ đã nghĩ ra được tên ở nhà rất dễ thương cho cu Sean. Mẹ con cu Sean xin vô cùng cảm ơn chú và chúc chú mau mau có em bé dễ thương để tha hồ đặt tên ạ.

Nhiều ông bố bà mẹ trong thời gian 9 tháng 10 ngày chờ đợi đứa con ra đời đã kịp nghĩ ra những cái nickname ở nhà dễ thương cho các bé, như bạn (à quên em, kém cu Sean… 3 tháng kia mà) chipkon con mẹ Lib béo chẳng hạn. Mẹ thì không nghĩ được ra cái gì hết, mặc dù thời sinh viên mẹ hay đùa rằng sau này gọi con mình là Tõm hoặc Thủm hihiiii! Thế thì lại giống với bạn nào tên Bỉm, sau lớn lên xấu hổ không cho cả nhà gọi mình bằng nickname nữa mất…

Mẹ không thực sự có một cái tên yêu thích, vì cái mẹ thích là một cái tên có thể gắn được với những đặc điểm đặc trưng đáng yêu của cu Sean sau khi cu Sean ra đời. Một cái tên làm sao để chỉ cần nhắm mắt lại, nghĩ đến cái tên đó là mẹ có thể tưởng tượng ra được một cu Sean vô cùng sinh động trong đầu! Nghĩ mãi mà chẳng ra cái gì thú vị, vì cả mấy tháng đầu cu Sean suốt ngày chỉ có ăn – ngủ - ị - ăn – ngủ - ị… không lẽ đặt tên là Thúi, mấy tháng sau thì cu Sean cũng biết nghịch ngợm, thích dậm chân nhún nhảy và rất rất hay cười, chẳng lẽ đặt tên là Toe hihi?

Cho đến một ngày đẹp trời, không nhớ chính xác vì lý do gì, chú Trọng Hà đẹp trai (hí hí vì chú đã nghĩ ra cái tên rất đáng yêu cho cu Sean nên chúng mình chịu khó ngợi khen nịnh nọt chú một tý nhá) bỗng nhiên hỏi thăm cu Sean trên groupmail của CHK4P. Nguyên văn của chú là như thế này…. “cháu Cao Bồi (đặc trưng của vùng cháu được sinh ra)”… Mẹ nghe khoái quá, vì family name/last name của cu Sean là Cao (Cao Tùng Sơn) mà! Mẹ tự nhủ, hay gọi cu Sean là Bồi, hay gọi cu Sean là Bồi??? Thậm chí mẹ gọi thử trong mấy ngày nữa hì hì, nhưng cái tên này vừa có dấu vừa có thanh, sao mà phức tạp, với người nước ngoài vừa khó viết vừa khó đọc nhưng mẹ lại tiếc cái tên Cao Bồi, thật sự tiếc vì có phải ai cũng sinh ra ở Texas, xứ sở của những anh chàng chăn bò đâu!

May làm sao, trong lúc đọc chệch, mẹ đã nghĩ ra rằng mẹ sẽ gọi cu Sean là Boi, là Boi, con ạ, cu Sean ạ, Boi ạ! Ôi sao mà cái tên dễ thương quá thể. Mẹ bây giờ quen miệng với cái cụm từ “Boi ơi, Boi ơi” và “Boi yêu của mẹ” lắm rồi hihi… Nghĩ đi nghĩ lại, cái tên Boi hay thật là hay, mẹ thích nhất ở 2 điểm này Boi ạ:

- Cao Boi: hiểu nôm na là phiên âm tiếng Việt của Cowboy, theo lời chú Trọng Hà là đặc trưng của vùng cu Sean được sinh ra mà nghe lại nhẹ nhàng hơn Cao Bồi.

- Tên khai sinh của cu Sean là Sơn, viết không dấu trong tiếng Anh là Son – nghĩa là con trai. Tên ở nhà của cu Sean là Boi, viết theo kiểu tiếng Anh là Boy – cũng có nghĩa là con trai. Lối chơi chữ thú vị quá đi mất!!!

Cái tên này làm mẹ nhớ tới một lần cậu sinh viên nộp bài homework cho bố, vì bình thường chỉ nói chứ không biết viết như thế nào, cậu ta lễ phép viết bên ngoài là: “To Mr.Cow” - ôi trời ơi, mẹ được mẻ cười vỡ bụng, vui quá là vui!

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2006

25 Nov 06 – Happy anniversary to Pipi and Nana!

Slide show cho cu Sean (1 to'i 2 tha'ng tuoi)







Tags: family



Monday December 4, 2006 - 02:48am (CST)