Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2006

20 Oct 06 - A special day...




Một ngày đặc biệt

Được gọi là ngày đặc biệt không phải vì là 20/10, ngày phụ nữ Việt Nam, mặc dù cái lý do này cũng làm cho ngày hôm nay có thêm một chút đặc biệt. Sau 14/2 và 8/3 thì đây là lần thứ 3 bố mua hoa trong vòng đúng 1 năm qua… Phải, đúng 1 năm đấy cu Sean ạ. Ngày này năm trước, bất chấp mong muốn âm thầm của mẹ là ở lại UK kiếm tiền thêm một thời gian, ngay hôm 6/10 sau khi nghe tin visa của mẹ được chấp nhận và ước tính mất thêm khoảng 10 ngày tới 2 tuần để visa được gửi về tới nhà, bố đã lén lút book vé máy bay để mẹ sang US sớm nhất, kết quả là mẹ vội vàng sắp xếp hành lý rời UK ngày 20 và tới US ngày 21/10.

Mẹ ra đi mà chẳng kịp lưu luyến UK và nhìn lại Leeds lần cuối gì hết, cho nên trong 1 năm qua cứ mong khi nào có dịp quay trở lại xứ sở sương mù một thời gian… Đó là nơi bố và mẹ đã tận hưởng 2 tuần trăng mật ở đó trong tình trạng bố đi chợ nấu cơm nuôi mẹ học thi đó cu Sean ạ. Tội bố ghê, sang vào mùa đông, mùa đông UK thì u ám xám xịt lắm, nhất là ở Leeds thì gió thổi bay cả người đi ấy chứ… Bố nhất định không chịu vào city centre (tiếng Mỹ là center mà cũng không gọi là đi vào city center, người ta gọi là go to downtown) chơi một mình mà cứ loanh quanh luẩn quẩn trong nhà, được đi mỗi York và London nhưng dù sao đó cũng là hai nơi mẹ thích nhất!!! Mà lạ lắm nhé, rét run người nhưng giữa ngày đông nắng vẫn vàng lên rực rỡ… Hic, thôi không nói nữa, bao giờ bố và mẹ và cu Sean (và có thể em cu Sean) mới có honey moon ở Việt Nam nhỉ, mẹ muốn đi Hội An!

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2006

19 Oct 06 - Happy birthday to Aunt Mit!

Chúc mừng sinh nhật cô Mít!

Hic, Mít thế mà được gọi là cô rồi cơ đấy (nói thế thôi chứ tầm này sang năm thể nào chú Hưng cô Lan Anh cũng cho Mít một đứa nhóc nữa gọi là cô nhỉ)! Chúc cô Mít bước sang tuổi 15 tiếp tục hồn nhiên, vô tư, dễ thương như trước (đấy là mẹ nói chứ bé Sean mới được nhìn thấy cô Mít trên ảnh thôi – người dây, nước da ngăm ngăm, trông rất là stylish). Cô Mít học tiếng Anh thật giỏi (như bố vẫn khen) để sang đây đi học với bé Sean nhé hihii…

P.S. Mà cô Mít xấu hổ thật đấy, “sắp lấy chồng” như thế rồi mà không biết đi xe đạp, càng không biết đi xe máy, đúng là sau này định lên đời xe hơi luôn rồi hehe!

Thứ Hai, 16 tháng 10, 2006

Celebrities named Sean?




Những người nổi tiếng tên Sean

Trước hết nói về cái tên Sean nhé (đọc là Shon)! Nguyên cái tên này là Sean/ Shaun/ Shane/ Shaughan, gốc Scottish/ Irish (click here) (btw tiếng Anh hai vùng này nói ngộ lắm cu Sean ạ, đến người Anh ở vùng England còn chưa chắc đã hiểu). Tên này là biến thể của John dựa trên tên tiếng Pháp là Jean, ý nghĩa cổ là “the God’s gracious gift” nghĩa là “món quà quý giá của Thượng đế” (riêng đối với bố mẹ thì cu Sean đúng là một món quà không chỉ quý giá mà còn vô giá ấy chứ hiiii).

(Những) cái tên này ban đầu được sử dụng để tưởng nhớ tới Shane O’Neil, người North Ireland đã từng đánh bại đội quân của nữ hoàng Elizabeth I vào thế kỷ 16; rồi sau đó là do yêu mến bộ phim kinh điển “Shane” với nhân vật chính cùng tên do nam diễn viên Alan Ladd thủ vai; rồi sau đó, tài tử điện ảnh Sean Connery đã góp phần không nhỏ trong việc làm cho cái tên này trở nên thông dụng (click here).

Có thể nói Sir Sean Connery (click here) là người nổi tiếng nhất đã từng mang cái tên này (thế mới được phong tước Sir chứ nhỉ). Sinh năm 1930 tại Edinburgh, Scotland, UK (vùng đó đẹp lắm bé Sean ạ), ông đã từng tham gia rất nhiều phim trong sự nghiệp diễn viên, đạo diễn và làm phim của mình, trong đó bất hủ nhất là vai James Bond, anh chàng điệp viên đẹp trai mang mã số 007 trong chuỗi phim hành động James Bond.

Ngoài ra thì còn vô số những người khác tên Sean (click here), nhiều nhất là diễn viên nhưng còn có các nghề khác như musician, disc jockey (DJ), drummer, basketball player, novelist, historian, radio personality, politician; chẳng hạn như Sean Penn là nam diễn viên từng giành được giải Oscar (Best actor) trong phim Mystic River, cũng đã từng là chồng của Madonna; Sean Hannity là phóng viên phát thanh nổi tiếng với biệt danh Bill Clinton-hater trên kênh Fox News và là người sáng lập ra The Sean Hannity Show hiện nay được phát trên hơn 350 kênh phát thanh; Sean Hayes đóng anh chàng gay Jack McFarland trong series Will and Grace; Sean MacBride là nhà chính trị và hoạt động xã hội người Ireland, người đã nhận được giải Nobel…

Ah có nhiều người nổi tiếng khác thì lại chọn Sean để đặt tên cho con của mình. Đó là Sean Lennon, con trai của cố nhạc sĩ ca sĩ John Lennon, huyền thoại của bộ tứ The Beatles (chính là ban nhạc yêu thích nhất của mẹ, hồi còn ở VN ngày 8/12 năm nào mẹ cũng tới Nhạc Tranh Quán để nghe hát nhạc Beat cùng các fan khác). Đó là bé Sean Preston Federline, con trai đầu lòng của cô công chúa nhạc pop Britney Spears.

Vì cái tên Sean (Shawn) có vần với dawn (bình minh), một hình ảnh rất đẹp, làm mẹ nhớ tới những lời hát trữ tình này, chép ra đây tặng bé Sean nhé (bài Every Rose Has Its Thorn do ban nhạc Rock Poison/ Guns 'n' Roses trình bày):

<

<

Every rose has its thorn

Just like every night has its dawn

Just like every cowboy sings his sad, sad song

Every rose has its thorn.

Hì, ở xứ Texas thì làm anh chàng cowboy chăn bò là đúng rồi. Mà cu Sean này, mẹ hy vọng bố nếu có đọc đoạn này không xuyên tạc thành:

Hồng nào hồng chẳng có gai,

Gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng!!!

(Cu Sean thấy mẹ lắp ghép giỏi không??? ak ak)

16 Oct 06 - Happy 3-month birthday...




1, 2, 3 chúng ta cùng chúc mừng bé Sean tròn 3 tháng nào!

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu mẹ (và có lẽ nhiều người khác) là wow, nhanh thật đấy, vậy mà đã 3 tháng rồi, chẳng mấy chốc lại thấy bé Sean lẫm chẫm đi, rồi thấy tung tăng chạy nhảy nữa chứ!!!

Bố mẹ chào đón ngày bé Sean tròn 3 tháng từ thứ 7 tuần trước vì là weekend, đưa cu đi Wal-mart chơi, mua bỉm (lại mua bỉm, lúc nào cũng thấy mua cho cu mỗi bỉm thôi hihi) nhân tiện bố thay dầu ôtô, hôm đó thì trời nắng ráo đẹp đẽ, lại thấy ở ngoài cổng Wal-mart bày bán rất nhiều chậu hoa đẹp nhưng mà mẹ lại không mang máy ảnh theo, tiếc ơi là tiếc! Hôm nay mẹ cũng chụp nhiều nhiều ảnh cho bé Sean, mẹ định “để đời” bằng bức ảnh phục trang cho bé Sean theo kiểu baby girl nhưng mà vội quá chẳng còn thời gian nữa. Ah đang nói đến chuyện quần áo, mẹ mới nảy ra một ý tưởng rất thú vị trong đầu, mẹ sẽ có một món quà rất đặc biệt cho bé Sean và cũng sẽ rất bất ngờ đối với bố và dì Ann, hix nhưng mẹ chỉ bật mí được đến đây thôi, cả nhà chờ xem vậy nhé!

Buổi tối, dì Ann về sớm vì xe của dì trục trặc nhưng đến khi bố và chú Phong xem lại thì chẳng sao hết, dù sao mấy hôm tới dì cũng sẽ đi xe của bố cho yên tâm. Xem xong xe thì mẹ địu bé Sean theo bố vào trường (ah bố theo mẹ con mình thì đúng hơn), đến toà nhà Chemistry & Physics để cân cho bé Sean. Đây là toà building mới nhất, đẹp đẽ khang trang hiện đại nhất trường, không giống những toà nhà khác tường gạch đỏ kín bưng với vài cái cửa sổ con con trông như cái công sự, toà nhà này lắp toàn kính bóng loáng sáng trưng, bên trong còn có một cái Auditorium để chiếu cảnh các hành tinh nữa… Trong đó có một cái cân có thể cân được trọng lượng bình thường tức là on Earth này, rồi cả Venus, Jupiter, Saturn, Mars, Neptune. Pluto, etc. nữa, ngộ nghĩnh ra phết. Vì cái cân này có hạn chế là round up trọng lượng (không có 1 đơn vị thập phân sau dấu .) cho nên sai số có thể lên tới 1 lb (vài lạng), bé Sean cân với mẹ rồi cân với bố kết quả đều cho ra khoảng 17 lbs, hy vọng trừ sai số và trừ quần áo bé Sean vẫn đạt được 7.5 kg như mẹ mong muốn nhỉ, như thế cũng là ít rồi, tháng thứ 3 con tăng có 1 kg thôi à…

13 Oct 06 - Friday the 13th!!!




Thứ sáu ngày 13!!


 


Tuần này có một cái đặc biệt nho nhỏ khoảng vài tháng xuất hiện một lần, đó là thứ 6 ngày 13. Ở một số nước, trong đó có Mỹ, người ta coi số 13 là con số xui xẻo. Cu Sean lớn mau mà xem, nhiều khách sạn không có tầng số 13, từ tầng 12 lên tới tầng 14 luôn! Nhiều người quan niệm rằng nếu định làm việc gì vào ngày 13 thì sẽ không thành công, nếu lại còn thứ 6 ngày 13 nữa thì càng tệ... Hì, tuần này bác Zao lại phỏng vấn xin việc vào đúng thứ 6 ngày 13, chỉ chọn ngày phù hợp với thời gian đi lại của mình thôi nên cũng không kịp thắc mắc vì sao ngày hôm đó trống nhiều thế hihiiii…


Mẹ nhớ lần đầu tiên biết đến thứ 6 ngày 13 là hè cuối năm thứ 1 Đại học khi khoá mẹ phải (ah được thì đúng hơn) đi tập quân sự 1 tháng tập trung trên Xuân Mai, Hà Tây. Vui hết biết! Nhiều người nhớ nhà cứ cuối tuần là về, còn mẹ ở 1 mạch cả 4 tuần luôn vì cuối tuần vắng vẻ, kỷ luật lỏng lẻo thì mới quậy được… Hồi đó trong phòng có 6 người là 2 Trang, cô Thảo, cô Tú béo, cô Thu và cô Hiền, suốt ngày nghĩ ra mấy trò quậy phá để ngay đêm đầu tiên mới đến mẹ đã trêu chú đi tuần làm cho cả phòng bị phạt đứng dưới sân cho muỗi đốt đến tận 2h sáng rồi hihiii... Nghĩ lại mà buồn cười, suốt ngày mượn xe đi chợ làng về rồi đêm chui trong chăn lén lút nấu ăn, rồi đi hái trộm ngô, rồi đợi bạn mình trực gác đêm để trốn đi chơi, 3 đứa con gái, 3 thằng con trai, suýt nữa bị bắt thì đúng là “tình ngay lý gian”, hè hè, sau này cũng thành 2 đôi đấy! Rồi lại suốt ngày đi trêu hội sinh viên nam trường Thể dục thể thao, phun nước mắm vào và giấu dép của mấy chú sang cưa cẩm con gái trường mẹ, rồi đêm lẻn đi nhát ma nhau, rồi đổ nước xà phòng vào phòng nhau hehe còn nhiều nhiều lắm... Không hiểu đến thời cu Sean sinh viên còn quậy như vậy không??? Ah lạc đề rồi cu Sean ơi, hôm thứ 6 tuần đầu tiên là ngày 13, giữa trưa hè nóng nực, cả lũ rủ nhau trốn đi mua tất vì hồi đó mẹ và các cô truyền tai nhau là trong ngày này nếu đi 2 chiếc tất vào cùng một bên chân và đi ngủ trước 9pm thì sẽ mơ thấy… “người đó” của mình! Hôm đó chắc chắn không đi ngủ được trước 9pm rồi, sáng dậy thì cả 2 chiếc tất mỗi chiếc tuột một nơi còn giấc mơ thì không nhớ gì hết!


Ah cu Sean ơi, cũng đúng tuần này con tròn… 13 tuần đấy! Bố lúc nào cũng khoe là bố và hội FPT (hay hội FPT và bố nhỉ???) cùng giống nhau ở điểm thích con số 13. Với bố thì con số này gắn bó nhiều: học Bách Khoa lớp 13 (cho nên mọi thứ ID của bố là herobk13 đó), số thứ tự 13 trong lớp, gì nữa nhỉ? Năm ngoái cái apartment cũ ở Summit Avenue cũng là apt. 13, cuối cùng hoá ra bố chọn căn hộ nóng nhất khu, mẹ không tưởng tượng được mùa hè sinh cu ra mà ở nhà đó thì chịu đựng thế nào nên bố mẹ mới dọn sang ở Forest Glen này, cuối cùng lại là cái building số 13 trong dãy university housing của trường... Vui nhỉ? Hồi trước khi ước chừng con sẽ được sinh ra vào giữa tháng 7, bố cũng chỉ mong con chào đời vào ngày 13 thôi, cuối cùng cu Sean lại chui ra chậm mất 3 ngày hì hì… giá mà bố đặt vé máy bay cho mẹ từ UK sang US sớm lên 3 ngày nhỉ…


 

Thứ Hai, 9 tháng 10, 2006

What other 4-month-old babies can do?




Bé Sean biết làm gì nhỉ?

Có một vài động tác mà trung bình hầu hết các bé đều làm được khi đến 4 tháng tuổi mà bây giờ bé Sean 2.5 tháng tuổi của mẹ đã làm được rồi. Mẹ phải công nhận là cơ bắp và thể lực của bé Sean tốt thật đấy, ngay từ lúc thấy bé đạp rất khoẻ trong bụng mẹ là đã biết rồi...

1. Bé Sean đã cầm được các thứ bằng tay và đưa được chính xác vào miệng (dĩ nhiên phải cái gì nhẹ thôi).

Thực sự là việc này tưởng đơn giản nhưng không dễ đâu vì hai ngón cái của bé Sean hầu như vẫn còn quặp vào phía trong chưa mở hết ra, còn cả bàn tay thì vẫn lúc nắm lúc mở… Mẹ tập cho bé Sean bằng cách dùng con cá vải là thứ to nhất mà nhẹ nhất, lại có nhiều màu sắc sinh động để gây sự chú ý của bé Sean, gại gại vào tay, nếu cần thì xoè ngón tay cái ra giúp, lâu lâu thì cuối cùng bé Sean cũng cầm được tuy còn lóng ngóng lúc nhấc được lên lúc đánh tuột xuống! Được cái là bé Sean cũng kiên nhẫn, có lẽ vì bé chơi một mình trò mút ngón tay mãi rồi, chính xác hơn là mút mu bàn tay (sách bảo rằng đây là giai đoạn các bé đang tìm hiểu 2 bàn tay và các ngón tay của mình, có thể chơi với chúng hàng tiếng đồng hồ mà không chán) cho nên chuyển sang trò này bé Sean lại có thể ngồi chơi một mình cả buổi. Mẹ quay đi quay lại đã thấy bé Sean cầm được con cá bằng cả hai tay và cho lên miệng rồi, có lúc còn nhấc được lên cao rồi đánh rơi xuống che kín cả mặt mũi nhưng không tự nhấc ra được, bé Sean cũng chẳng kêu, chẳng khóc mà cứ hì hụi quờ quờ tay tìm tìm đến là ngộ!!!

2. Bé Sean khi được lật úp đã có thể dùng 2 khuỷu tay nâng đầu và cổ lên.

Tuy rằng không được lâu, ở trong tư thế này một lúc là thể nào cái đầu của bé Sean cũng sẽ hạ thấp dần, thấp dần cho tới lúc gục hẳn xuống giường hihiii… nhưng mà lúc đang hứng chí thì bé Sean nâng được đầu rất cao! Mẹ cho Sean vắt người ngang qua cái gối ôm thì bé Sean không chỉ nâng được bằng hai khuỷu tay mà bằng hay bàn tay luôn. Tiếp tục tập vận động, mẹ lấy con cá vải ra chìa trước mặt bé Sean, tức thì cu cậu nhoài người ra để với, lực của bàn chân tác động xuống mặt đệm có lẽ vẫn còn yếu nên bình thường khi nằm sấp bé Sean chỉ toàn bò tại chỗ thôi nếu mẹ không dí hai tay vào hai bàn chân làm bàn đạp, nhưng khi được vắt lên cái gối ôm làm giảm ma sát, bé Sean nhích nhích được lên luôn. Kết quả tất yếu là sau khi lao về phía trước thì đầu bé Sean cắm xuống đệm, mông chổng lên trời (vì mông đang nằm trên gối ôm) còn hai chân thì vẫy vẫy trong không khí... nhìn buồn cười vô cùng! Chắc cứ thế mãi không xuống nổi nếu mẹ không đẩy nhẹ cái gối ôm xuống đùi để cho bé Sean lại lăn kềnh về vị trí nằm úp…

3. Bé Sean đã có thể hướng đầu và cổ cùng một phương.

Nói có vẻ khó hiểu nhỉ, nôm na là trước đây khi cổ còn yếu, mỗi lần mẹ cầm hai tay kéo bé Sean lên từ tư thế nằm thì chỉ có cái tay, cái vai đi theo mẹ ngay còn cái cổ và cái đầu cứ ngoẹo ngoẹo về đằng sau. Nhưng bây giờ, về cơ bản mẹ khi mẹ kéo tay lên, cái cổ của bé Sean đã đi theo được 2 vai rồi, còn cái đầu thì đương nhiên là “cổ đi đâu, đầu đi đấy”, tạo được với cổ và lưng thành một đường thẳng. Cũng nhờ có cái cổ tương đối cứng cáp nên mẹ thỉnh thoảng có thể bế xốc bé Sean lên cao quá đầu mà không sợ, bé Sean cũng thích lắm, chắc là vì tầm nhìn mới, cứ ngó nghiêng lung tung cả. Đợi bao giờ cột sống và cổ cứng hẳn thì bố sẽ cho ngồi toòng teng trên vai nhé!

4. Bé Sean đã đi được chập chững nếu được nâng.

Đây là trò chơi yêu thích của bố với câu nói cửa miệng: “Con hãy tự đứng bằng đôi chân của mình đi!” hihiii. Chỉ cần xốc nách bé Sean lên để cho bé tự quờ hai chân tìm chỗ trụ chắc chắn trên mặt đất và thả trọng lượng của bé ra thì bé Sean có thể tự đứng được vài giây, sau đó đầu gối sẽ khuỵu và mông ngồi phịch xuống sàn, dĩ nhiên là bé Sean thì chưa tự biết ngồi rồi, phải có người lớn hỗ trợ mới ngồi được, nếu không thì người sẽ gập về đằng trước! Quay lại chuyện tập đi, chỉ cần tạo cho bé Sean cảm giác thăng bằng chắc chắn trên đôi chân thì cứ chờ đấy, bé Sean sẽ không đứng yên lâu đâu, hai bàn chân bé xinh sẽ ngo ngoe, nhấc lên (giật giật trông chẳng tự nhiên tẹo nào) rồi đặt lên phía trước, cứ thế, cứ thế, nếu được giữ thăng bằng bé Sean có thể đi được hết giường (chưa có ai thử khoảng cách dài hơn), cái bài tập này cũng tương tự như bài tập trườn khi được tác động thêm dưới hai bàn chân…

5. Bé Sean đã biết nhìn theo người/ vật chuyển động.

Nhiều khi mẹ ngồi quan sát bé Sean và chơi với bé Sean, vô tình mẹ cho bé Sean tập các bài tập cần thiết cho lứa tuổi mà không biết, mãi đến khi mẹ đọc sách mới thấy mẹ con mình đã làm quá xuất sắc, đúng là… “bản năng làm mẹ” muôn năm (lol…). Khi bé Sean bắt đầu biết nhìn chăm chú, mẹ kiểm tra khả năng theo dõi sự vật chuyển động của bé Sean luôn. Đầu tiên là những món đồ chơi nho nhỏ, nhiều màu sắc, kêu được ở cự ly gần, bé Sean quay đầu nhìn theo được khoảng ¼ vòng … Sau đó là cự ly xa, chính là mẹ, đứng một chỗ nhún nhảy gây sự chú ý của bé Sean rồi mẹ đi một vòng quanh phòng, vòng qua đầu, bé Sean đã nhìn được 180 độ. Nhiều khi bé Sean không hứng thú với việc quay đầu, có thể do mỏi cổ hoặc do món đồ chơi không hấp dẫn (mẹ không biết chính xác) nên mẹ lại phải quay trở lại vị trí cũ, bắt đầu lại từ đầu, dần dần, dần dần để mắt bé Sean theo kịp. Còn bây giờ thì thậm chí từ khoảng cách chiều rộng căn phòng, bé Sean cũng nhận ra được mẹ và nhìn thẳng vào mặt mẹ rồi hihiii… Ah, sách bảo rằng các bé còn thích tự khám phá mình trong gương nữa mà sao bé Sean của mẹ không thích soi gương gì hết nhỉ?

6. Bé Sean đã biết bi bô ba la.

Đương nhiên là chẳng ai hiểu bé Sean muốn nói gì!!! Thỉnh thoảng mẹ học theo thứ ngôn ngữ trẻ con ngộ nghĩnh đáng yêu ấy bằng cách nhại lại bé Sean, từ nào cũng trong veo, cao vút (hihi các mẹ bình thường cũng nói chuyện với các bé bằng cách nói thật nhẹ, thật chậm và hay dài giọng ở cuối câu đấy!), còn bình thường mẹ nói chuyện với bé Sean bằng tiếng Việt, hát các bài hát thiếu nhi tiếng Việt tuỳ theo biểu cảm trên mặt bé Sean. Bây giờ mỗi ngày bé Sean có ít nhất là 3 khoảng thời gian bi bô nói chuyện, có lần mẹ mải nhìn tivi không để ý chơi với bé Sean, thế là bé Sean nói liền một tràng dài, lại dùng cái tay đang nằm trong tay mẹ giật giật, yêu ghê cơ! Buổi sáng từ 10am tới 12pm có chương trình tivi cho thiếu nhi như “Bông hoa nhỏ” ở nhà, gồm có Barney, Elmo’s world và Sesame Street, mẹ hay cho bé Sean ngồi trước tivi. Chẳng biết bé Sean có thích không, còn mẹ thì lần nào cũng xem say sưa và hát theo hehe. Sách nói rằng ngoài 4 tháng tuổi các bé bắt đầu san sẻ bớt sự chú ý cho mẹ sang cho các bé khác, bé sẽ đặc biệt thích nghe giọng trẻ con… Mẹ chưa thấy bé Sean ấn tượng với giọng của các nhân vật nhiều màu trên tivi nhưng mà đã được thấy bé Sean giật mình quay ra khi mẹ bật đoạn video của chính bé Sean trên laptop rồi hihiiii, chẳng lẽ bé Sean yêu thích chính mình thế? Nếu bé Sean lập câu lạc bộ các fan hâm mộ, mẹ sẽ xung phong đăng ký đầu tiên!!!

09 Oct 06 - First mouthing!




Cái gì cũng cho vào mồm!


 


Hôm nay mẹ rất vui! Vì bố ở mãi trên Dallas cả ngày nên mẹ không phải nấu cơm trưa, lại nhẩn nha nấu dần cho buổi chiều, do đó ngày hôm nay mẹ cảm thấy mình có rất nhiều thời gian để làm một số việc nhẹ nhàng và nhất là nhiều thời gian để chơi với cu Sean.


Đầu tiên là mẹ dọn dẹp phòng ngủ này, mẹ kê lại mọi thứ: cái giường sẽ sát vào tường để có thể để thật nhiều gối vào góc, cái cũi của cu Sean để cạnh lối đi cho thoáng… tự nhiên trông căn phòng mới mới, lạ lạ, có nhiều khoảng trống hơn, mẹ để thêm cái car seat vào làm ghế ngồi cho cu Sean và có thể để thêm 1 cái activity mat nữa mà vẫn không chật hơn trước! Một mình mẹ lôi kéo hết các thứ, về cả nhà chỉ biết lắc đầu cười vì đây không phải là lần đầu tiên mẹ làm như vậy... Thú vị nhất là trong suốt quá trình mẹ làm việc qua buổi trưa, cu Sean ngủ dậy và cứ ngồi nguyên trong car seat trên mặt bàn tò mò quan sát thôi, không khóc quấy, không vòi vĩnh gì hết, ngoan lắm cơ, làm mẹ cũng thấy phấn khởi và hăng hái làm tiếp!


Sau đó là mẹ sắp xếp chỗ ảnh của cu Sean, phân loại những chiếc giữ lại, những chiếc gửi về cho ông nội và ông bà ngoại, mẹ lại chọn ra một vài chiếc dễ thương của cu Sean để cho vào cái khung ảnh treo đầu giường nữa... Bây giờ thì trong lúc mẹ làm việc cu Sean lại ngủ say sưa, cái miệng thỉnh thoảng lại mút mút đến là yêu! Cái giường nằm ở vị trí mới, cu Sean ngó nghiêng qua sẽ chỉ thấy tường nhà, không thấy cái crib mobile yêu thích được nữa, muốn nhìn thấy nó phải quay qua bên kia ở sát phía tường còn lại, không hiểu tầm nhìn của cu đã ra được đến đó chưa.


Ngoài việc nấu một mẻ xôi vò to tướng và nấu xong bữa tối từ… 4pm, mẹ còn lôi được “cẩm nang nuôi dạy trẻ gối đầu giường” dày cộp của mẹ ra đọc phần từ trẻ sơ sinh tới 4 tháng tuổi và phát hiện ra một số điều lý thú về cu Sean, có lẽ để cho vào blog khác! Nhưng mà mẹ rất vui vì nhận ra rằng cu đang phát triển rất tốt trên mức trung bình. Mẹ cũng mừng thấy hôm nay (và hy vọng từ hôm nay trở đi) cu rất là ngoan, không bắt mẹ bế nhiều!


Điều thú vị nhất hôm nay là mẹ lấy cái car seat to hơn ra cho cu Sean ngồi vì cái kia xem chừng đã chật chật, chân đã thò ra ngoài rồi! Cu ngồi đung đưa chơi một mình cả buổi rất ngoan, mà chơi mãi không chán mỗi cái trò mút tay!!! Mẹ thấy thế thì phải kiếm trò cho cu chơi, không ngờ cu chơi rất giỏi: trò thứ nhất là mẹ lấy đồ chơi ra cho cu tập cầm nắm; trò thứ hai là cho cu tập leo trèo qua cái gối ôm; trò thứ ba là cho cu tập “tự thoát hiểm” khi bị chăn trùm kín đầu… Trong rất nhiều ảnh ngộ nghĩnh mẹ chộp được, có ảnh cu cười khoe lúm đồng tiền và ảnh cu đưa đồ chơi lên miệng ngậm, dễ thương quá đi mất!


Buổi tối mẹ địu cu ra ngoài trời đi dạo 30 phút, cu thích chí lắm, nghển cổ lên ngó nghiêng lung tung, dán mắt vào mấy cái cần cẩu màu đỏ màu cam đang sửa chữa activity building, rồi lúc ngồi nghỉ ở Little garden cu cứ nhìn lên trời cười tít mắt, mẹ nhìn lên chẳng thấy gì ngoài cái ngọn cây, mà ngọn cây cũng chẳng lay động chút nào, về nhà vẫn không biết vì sao cu cười nữa… Đến tối thì cu đi ngủ ngon lành rồi, mà đúng là hôm nay cu ăn nhiều thật, lại thêm một lý do để mẹ vui nữa!